<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554</id><updated>2012-01-11T02:30:33.472-08:00</updated><category term='vietnames'/><category term='music'/><category term='reviews'/><category term='funny'/><category term='translation'/><category term='english'/><category term='mythoughts'/><category term='vietnamese'/><category term='misc'/><category term='myfictions'/><title type='text'>Hakkai</title><subtitle type='html'>What is my sex, what is my name, all in all it is all the same. Everybody plays a different game, that is all.</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>37</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-5165651102854208252</id><published>2011-06-27T11:35:00.000-07:00</published><updated>2011-06-27T20:17:39.471-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='myfictions'/><title type='text'>A piece of wonderland</title><content type='html'>Nhận thức của tôi trôi ra khỏi chốn hư vô đen kịt, bước tới một hành lang gỗ nhập nhoạng ánh sáng, dài và hẹp.&lt;br /&gt;Lách cách. Lách cách.&lt;br /&gt;Cánh cửa nằm cuối hành lang sau lưng vừa bị khóa kín. Tiếng khóa lạnh lùng nghe như tiếng gông cùm bằng sắt đang dịch chuyển một cách nặng nề.&lt;br /&gt;Tôi thấy mình đứng trước hai căn phòng cửa đang mở. Một ngổn ngang đồ đạc, một chỉ toàn giấy báo.&lt;br /&gt;Căn phòng thứ nhất có một người đàn ông hung tợn, từ ánh mắt đến cử chỉ đều toát ra sát khí.&lt;br /&gt;Căn phòng thứ hai có một phụ nữ trong trang phục người hầu, miệng không ngừng lầm rầm những lời nguyền rủa nghiệt ngã.&lt;br /&gt;Cố kìm nén nỗi hoang mang, tôi bước vào cả hai căn phòng, theo thứ tự từ trái sang phải, lòng thầm mong mình vẫn còn sống sau khi đối mặt với hai kẻ dường như điên loạn kia.&lt;br /&gt;Tôi nhận ra...&lt;br /&gt;Cả hai đều là hồn ma, và ngoài việc gào rú dọa nạt, họ chẳng làm được gì khác.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-5165651102854208252?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/5165651102854208252/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=5165651102854208252' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/5165651102854208252'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/5165651102854208252'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2011/06/2-rooms.html' title='A piece of wonderland'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-2295779607194093520</id><published>2011-05-14T14:39:00.000-07:00</published><updated>2011-06-27T11:35:30.771-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnames'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='translation'/><title type='text'>Les Préludes</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Version này tôi vừa dịch đêm qua. Đây là lời đề tựa của nhà soạn nhạc Franz Liszt (1811-1886) trong ấn bản đầu tiên của tác phẩm thơ giao hưởng (symphonic poem) do ông sáng tác mang tên &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Les Préludes &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(Những khúc dạo đầu)&lt;/span&gt;.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;--------------------------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;“Cuộc sống là gì nếu không phải một chuỗi những khúc dạo đầu cho bài thánh ca vô danh mà trong đó nốt nhạc đầu tiên và bi thương được ngâm lên bởi Cái Chết? Tình yêu là buổi bình minh huyền hoặc đối với vạn vật; nhưng liệu có định mệnh nào trong đó niềm hạnh phúc choán đầy những hân hoan đầu đời không bị ngắt đoạn bởi bão tố, liệu có định mệnh nào không bị luồng gió phàm trần thổi tan những huyễn tưởng tươi đẹp, liệu có định mệnh nào không bị tia sét chết chóc thiêu rụi án thờ của chính nó; và liệu có phần nào trong tâm hồn bị thương tổn nặng nề - hậu quả của cơn giông bão thất thường - không nhọc sức bám víu những hồi ức trong sự êm đềm lặng lẽ của cuộc sống nơi thôn quê? Song le, con người không bao giờ cam chịu buông xuôi quá lâu trong việc tận hưởng khoảng tĩnh tại hào phóng mà anh ta được sẻ chia khi nương mình giữa lòng Thiên Nhiên, và thời điểm mà 'kèn trumpet vang tiếng báo động', anh ta vội vã xông tới nơi hiểm nguy, bất chấp cuộc tranh đấu đang kêu gọi mình gia nhập có là gì đi nữa, với mục đích tối thượng rằng, sau trận chiến ấy, anh ta có thể khôi phục trọn vẹn lý trí trong mình và hết thảy sức lực vốn tồn tại nơi bản thể."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;---------------------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-2295779607194093520?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/2295779607194093520/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=2295779607194093520' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/2295779607194093520'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/2295779607194093520'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2011/05/les-preludes.html' title='Les Préludes'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-6315400379314387840</id><published>2011-05-02T15:02:00.000-07:00</published><updated>2011-05-02T15:17:14.676-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mythoughts'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><title type='text'>People I know</title><content type='html'>Đầu ngõ nhà tôi có một gia đình. Hồi học cấp I tôi rất thân với hai người con của họ. Mười lăm năm nay tôi đi qua nhà họ hàng ngàn lần, không một lần ghé thăm. Hoàn toàn là cố ý. Chẳng có lý do gì đặc biệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bạn học tôi biết trong nhiều năm. Lâu lắm rồi, tôi đã cố ý không gặp họ. Có lẽ tôi không muốn họ so sánh, cái tôi ngày xưa và cái kẻ là tôi bây giờ. Hẳn nhiên, tôi cũng không muốn so sánh các bạn tôi trong quá khứ và các bạn tôi ở hiện tại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu bây giờ bố có xuất hiện (nếu Diêm Vương cho phép ông) và trò chuyện với tôi như thể tôi là con ông (mà đúng là như thế). Tôi cũng sẽ tự hỏi, tôi có biết người này không?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-6315400379314387840?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/6315400379314387840/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=6315400379314387840' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/6315400379314387840'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/6315400379314387840'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2011/05/people-i-know.html' title='People I know'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-7183715273210200475</id><published>2011-04-18T12:46:00.000-07:00</published><updated>2011-04-18T12:49:15.983-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='funny'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='myfictions'/><title type='text'>The murderer</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Biên tập viên chán nản trong chờ đợi và mệt mỏi, hai chân gần như đã mọc rễ trước cửa phòng một nhà văn. Cửa mở, nhà văn bước ra với vẻ mặt hững hờ rồi buông xấp bản thảo vào tay người biên tập.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;- Đây là chương cuối rồi đúng không ạ? - Biên tập viên phờ phạc hỏi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;- Ừ, phần cuối rồi đấy. - Nhà văn đáp, miệng vẫn ngậm điếu thuốc đang hút dở.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;- Vậy thì cuối cùng kẻ sát nhân có phải là một trong số các nhân vật xuất hiện từ đầu không hay là một kẻ bí hiếm nào đó khác? Có bắt được hắn không ạ? Tôi không đợi được tới lúc đọc tới cuối mất! - Biên tập viên hỏi dồn dập.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;- Thủ phạm thì có nhưng không thể bắt được. - Nhà văn ngáp dài trong khói thuốc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;- Tại sao? vì hắn quá xảo quyệt chăng? - Biên tập viên ngơ ngác.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;- À, vì thủ phạm chính là tôi mà. - Nhà văn dập thuốc rồi quay trở lại vào phòng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Viết hồi 2007&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;--------------------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Hừm, nghề của mình đấy, nhưng chi tiết thì không phải lệ thuộc các bạn nhà văn, mà là bị lệ thuộc các bạn dịch giả.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-7183715273210200475?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/7183715273210200475/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=7183715273210200475' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/7183715273210200475'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/7183715273210200475'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2011/04/murderer.html' title='The murderer'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-9066398289468539979</id><published>2011-04-18T12:30:00.000-07:00</published><updated>2011-04-18T12:56:10.251-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mythoughts'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><title type='text'>When I was 18</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Trên cái giá sách cũ, giữa đống tài liệu toán của mẹ, nằm đó hoen gỉ một lọ thuốc xịt phòng quá hạn. Nó đã bị bỏ xó lâu đến mức nếu chỉ chạm nhẹ tay vào, ta sẽ không thấy cái cảm giác cứng cứng như khi chạm vào vật kim loại. Những ngón tay chỉ tiếp xúc được với một lớp bụi dày - mềm mềm dinh dính đến ghê người. Khi cầm chiếc lọ lên, thấy nó trơn nhầy nhậy như chực rơi xuống đất ngay tức thì. Bàn tay hơi tê vì cái lạnh đầu đông liền theo phản xạ mà siết chặt lại, chiếc lọ nhờ thế mà không tuột đi nữa. Ngay tầm mắt và nằm chính giữa giá sách là đống sách cũ ông ngoại để lại từ thời bao cấp. Có những cuốn hiếm đến mức giờ có hỏi khắp trên mạng cũng không thấy cái tên nào như vậy. Nhưng chúng đã quá cũ, dù cố đọc cũng chỉ chữ được chữ không. Nói một cách khôi hài thì: hại mắt là chính, kiến thức là phụ. Đống sách cũ vàng đến nát gáy ấy, chẳng khác gì những tấm ảnh đen trắng cũ được đùng để lưu lại hình ảnh bao người rủi ro không thể thoát khỏi những năm nghèo đói đến tận cùng ở cái đất nước này. Từng trang từng trang hoen ố với mối mọt chưa làm xong nhiệm vụ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Một ý nghĩ buồn cười chợt xuất hiện: Nếu dùng lọ xịt phòng này với đống sách nát bươm kia, liệu những trang giấy sặc mùi gián mối có tan ra thành hàng tỷ hàng tỷ bụi giấy nhỏ không? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Vẫn giữ mãi lọ thuốc xịt đã quá hạn và (tuy không cần thiết nhưng vẫn muốn nhắc lại) đầy bụi trong tay, bộ não ù lì đã kịp đóng đinh một câu trả lời dù nó chưa thành hình một ý nghĩ thực sự: Chắc chắn là không rồi.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Đống sách vẫn đang chờ thời gian khiến chúng chuyển hóa dần sang những dạng thể khác, rã rời và không có trật tự hơn ban đầu. Hoặc nói đúng hơn, là theo một trật tự khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;Viết hồi 2005&lt;br /&gt;---------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hóa ra hồi 18 tuổi mình hơi bị hâm? Bây giờ thì không còn như thế này nữa rồi. =)) Nhưng chả biết là theo chiều hướng tốt hay xấu. =))&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-9066398289468539979?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/9066398289468539979/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=9066398289468539979' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/9066398289468539979'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/9066398289468539979'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2011/04/when-i-was-18.html' title='When I was 18'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-1653168748589205384</id><published>2011-04-04T12:02:00.000-07:00</published><updated>2011-04-05T03:03:23.797-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mythoughts'/><title type='text'>Freak</title><content type='html'>I am a freak. It's not bad. And I am proud of it.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-1653168748589205384?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/1653168748589205384/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=1653168748589205384' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/1653168748589205384'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/1653168748589205384'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2011/04/freak.html' title='Freak'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-8129887920454546772</id><published>2010-12-24T15:59:00.000-08:00</published><updated>2011-01-12T01:54:10.388-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='myfictions'/><title type='text'>Living bags</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic;font-size:130%;" &gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Niềm đam mê túi xách&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Khi bản thân chúng ta trở nên quá nhàm chán, thì những thứ phù phiếm lại có đất để phát huy tác dụng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đó là một loại túi phổ biến. Không ai biết chúng từ đâu và được sản xuất như thế nào. Người ta chỉ biết mua. Những chiếc túi sống có khả năng cất tiếng kêu inh ỏi khi bị để quên. Loại túi tiện dụng có thể tự lành những viết rách và trầy xước, chúng sẽ trông như mới nếu được chăm sóc và cung cấp đủ dưỡng chất. Người ta vẫn có thể dùng chúng cả sau khi chúng đã chết và bốc mùi. Dù sao sau một thời gian túi chết sẽ chẳng còn mùi nữa. Nhưng những cái túi sẽ khô quắt lại, không đẹp được như lúc chưa chết. Dùng đồ sống thì vẫn hơn. Chúng biết đau và phản ứng, biết cắn và đe dọa đám trộm cắp, biết đòi mật khẩu khi cần thiết phải đảm bảo đồ vật bên trong, biết bám chặt lấy chủ nhân lúc không nên bị đánh rơi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Rất nhiều người sử dụng loại túi này. Và tôi cũng có một cái.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nhưng dù nhiều người dùng chúng vì tiện dụng, chính trong số đó cũng không có nhiều người ưa chúng. Tôi cũng vậy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Túi xách thông thường đáng ra không được kêu la khi bị bỏ quên, hoặc bỏ rơi, bỏ mặc. Đó là đi ngược lại định luật cho đồ vật. Loại túi sống này không thể bị bỏ rơi. Chỉ khi chết mới buông tha chủ nhân của chúng. Nhưng vấn đề căn bản là chúng sống rất lâu và rất dai. Có thể gọi chúng là giống loài mới, hoặc không, thì cũng là một giới mới lạ hoắc trong sinh vật.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Túi sống có cơ man các các loài. Hình rồng, vẩy cá, lông chồn, chim ưng, mặt cáo, da hổ, vây cá mập, da cá sấu… Túi của tôi thì chẳng ra cái giống gì. Một chút giống thỏ, một chút giống mèo, một chút giống gì đó khác nữa. Tôi đã quyết định mua cái túi sống này vì nghĩ nó đặc biệt và giá cả phải chăng. Nhưng giờ nó trở nên quá phiền nhiễu. Lúc nào cũng phải kè kè nó bên người, lại còn phải bôi dưỡng chất. Nó gây bực mình hơn con người rất nhiều.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thế là một hôm, tôi quyết định giết cái túi sống của mình. Tôi lên một ngọn tháp rất cao. Cái túi sống của tôi đã bị gói kín lại từ trước, đoạn tôi quăng nó xuống chân tháp.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ngay khi vừa ném cái túi đi, một cơn đau khủng khiếp cuộn dâng lên trong người tôi. Nó có thể đau đớn đến vậy, mà tôi đã không biết.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;-----------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hoàn thành: 6h54 – 25/12/2010&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chibura Hakkai&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Quà Giáng sinh tới tất cả mọi người!&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-8129887920454546772?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/8129887920454546772/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=8129887920454546772' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/8129887920454546772'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/8129887920454546772'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2010/12/living-bags.html' title='Living bags'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-255133940342396845</id><published>2010-11-29T23:41:00.000-08:00</published><updated>2010-12-09T21:14:48.179-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='reviews'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><title type='text'>NAKED APE</title><content type='html'>&lt;div class="Summary"  style="padding: 2px;font-family:arial;"&gt;    &lt;span id="dnn_ctr506_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblDescription" class="SummaryDetail"  style="font-size:100%;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style=""&gt;Khi nói về &lt;em&gt;Vượn trần trụi*&lt;/em&gt;,  rất nhiều độc giả phương Tây nhận định, đó là một trong những cuốn sách  có tầm ảnh hưởng lớn tới họ về nhân sinh quan. Ra đời vào thời điểm năm  1967, &lt;em&gt;Vượn trần trụi&lt;/em&gt; đã gây ra một cơn chấn động, bởi trước đó  chưa có cuốn sách phổ thông nào về con người nào lại trần trụi, lạnh  lùng và thấu suốt đến thế.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt; &lt;div  style="padding: 2px;font-family:arial;"&gt;     &lt;span id="dnn_ctr506_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" class="ContentDetail"  style="font-size:100%;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style=""&gt;Trong &lt;strong&gt;&lt;em&gt;Vượn trần trụi&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;,  Desmond Morris – nhà cách mạng lớn của ngành động vật học – gây chấn  động dư luận thời bấy giờ với quan niệm rằng, để hiểu thêm về chính  mình, loài người nên nhìn nhận bản thân như một nhà động vật học nhìn  nhận một loài động vật mới lạ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Vượn trần trụi&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; là  một nghiên cứu gây sửng sốt về con người, phơi bày những gì chân thực  nhất mà qua hàng ngàn năm loài người chúng ta vẫn cố gắng giấu kín. Thay  vì như cách các nhà tâm thần học và xã hội học vẫn làm, Morris phân  loại một cách toàn diện loài người dựa trên giải phẫu học, tâm lý học,  xã hội học… Với cách lập luận sắc sảo và những ý tưởng đột phá, Desmond  Morris nhắc nhở chúng ta rằng loài người cũng chỉ là họ hàng với loài  vượn, nhưng dù vậy, chẳng có gì khiến chúng ta phải ngượng ngùng, vì rốt  cuộc, chúng ta vẫn là loài linh trưởng ưu việt nhất từ trước đến nay.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=""&gt;Với kiến thức từ hàng chục năm nghiên cứu,  Morris chứng minh mối liên hệ chặt chẽ đến bất ngờ giữa loài người với  thế giới hoang dã. Những ý tưởng ông nêu ra trong &lt;strong&gt;&lt;em&gt;Vượn trần trụi&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;  đã khơi gợi cho vô số nghiên cứu khoa học về sau đối với con người.  Hiển nhiên, ông đã đưa một cái nhìn không tránh khỏi tranh cãi, về nhân  sinh quan và sự thừa nhận của chúng ta về bản chất của chính mình. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=""&gt;Cuốn sách cho chúng ta thấy, từ thưở bình  minh của nhân loại, những tập tính và thói quen của loài chúng ta không  khác biệt nhiều so với tổ tiên ông cha thời tiền sử. Morris cũng đưa ra  những nghiên cứu và quan sát đáng chú ý liên quan tới trẻ nhỏ. Khi còn  nhỏ, Morris chỉ ra, trong danh sách động vật ưa thích của trẻ phần lớn  là những loài to lớn như sư tử, hổ, gấu… Nhưng khi lớn hơn một chút,  chúng dần chuyển mối quan tâm sang các loài nhỏ hơn như mèo, chó, thỏ…  Nói cách khác, đó là những loài động vật bọn trẻ nhận thấy chúng có đủ  khả năng để chăm sóc, gần như một hình thức bắt chước vai trò của “phụ  huynh”. Ông cũng lý giải nguyên nhân loài vượn trần trụi chúng ta, nhìn  chung, đều thậm ghét những loài như rắn, nhện…, đương nhiên qua góc nhìn  sinh học. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=""&gt;Tác giả cũng so sánh những thói quen của  chúng ta với thói quen của những loài linh trưởng khác, nhấn mạnh và  phân tích những điểm chung đến lạ kỳ cũng như những điểm khác biệt hiển  nhiên nhất. Ví dụ, con vượn trần trụi cái là loài duy nhất cho đến nay  được khoa học ghi nhận là vừa có thể trải nghiệm “cực khoái” cùng lúc  lại sở hữu màng trinh. Ông chỉ ra tư thế tình dục chủ yếu của loài chúng  ta là mặt đối mặt; bầu vú của con cái phần nào mang nhiều chức năng gợi  dục với con đực hơn là đơn thuần chỉ để cho bú, bởi cấu tạo bầu ngực  của của con vượn trần trụi cái không thuận lợi cho việc cho bú, đấy là  so với các loài linh trưởng khác. Bởi khi một vượn trần trụi cái cho bú,  “cô ta” phải cẩn thận kẻo bầu vú có thể khiến con bị ngạt nếu không chú  ý. Nhưng với các loài linh trưởng khác, bầu vú chủ yếu chỉ gồm núm vú  rất to hướng ra phía ngoài, nhờ thế việc cho con non bú dễ dàng và thuận  tiện hơn nhiều. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=""&gt;Morris chia sẻ, sau khi đọc một cuốn sách  của nhà động vật học lừng danh Jane Goodall, trong đó bà nhận định rằng  nhu cầu chải lông cho nhau của loài chimpanzee xuất phát từ mong muốn  được giao lưu và tương tác với cộng đồng của chúng, ông nảy sinh ý tưởng  so sánh tập tính này của loài chimpanzee với tập tính tương tự ở loài  người: đó là tán gẫu, một phiên bản “chải lông cho nhau” ở loài người.  Chúng ta thường tán gẫu khi tụ tập thành nhóm, và khi mỗi cá thể thấy  thoải mái với đối phương, chủ đề cuộc đối thoại dần chuyển hướng sang  những vấn đề sâu xa hơn, nhưng rồi hành động “tán gẫu” sẽ tái lặp khi  nhóm người bắt đầu tan rã. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=""&gt;Khi nói về &lt;strong&gt;&lt;em&gt;Vượn trần trụi&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;,  rất nhiều độc giả phương Tây nhận định, đó là một trong những cuốn sách  có tầm ảnh hưởng lớn tới họ về nhân sinh quan. Vào thời điểm ra đời năm  1967, &lt;strong&gt;&lt;em&gt;Vượn trần trụi&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; đã gây một cơn chấn  động, bởi trước đó chưa cuốn sách phổ thông nào về con người nào lại  trần trụi, lạnh lùng và thấu suốt đến thế. Loài người quá thông minh và  tỉnh táo đến mức việc chúng ta là chủng loại thiên thần hạ cấp nhất hay  linh trưởng bậc cao nhất vẫn luôn là chủ đề nóng bỏng gây tranh cãi.  Chúng ta có thể phản đối những chi tiết trong cơ chế tiến hóa của loài  người mà Morris đưa ra, nhưng điều không ai có thể phủ nhận – là những  bằng chứng sinh học – chúng ta là loài vượn trần trụi. Không thể phủ  nhận rằng có điều gì đó thực sâu sắc trong việc lùi ra xa một bước và  nhìn nhận bản chất vị trí của toàn nhân loại chúng ta trong thế giới  này, như biết bao loài động vật khác.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=""&gt;Tạp chí &lt;strong&gt;&lt;em&gt;Natural History&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; (Lịch sử Tự nhiên) đã ca ngợi &lt;strong&gt;&lt;em&gt;Vượn trần trụi &lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;“quá  sắc sảo, khơi gợi suy nghĩ với những ý tưởng mang tính thách thức”.  Morris dường không bỏ sót điều gì trong những liên hệ cơ bản nhất của  chúng ta với thế giới động vật, nơi chúng ta vốn thuộc về. Morris luôn  luôn cụ thể và khiến chúng ta ngạc nhiên trước những suy nghĩ quá sức  logic của ông. Không ngần ngại với bất cứ từ ngữ nào có thể khiến kẻ  lãnh đạm nhất trong chúng ta ngượng ngùng, cách viết của Morris sâu sắc  và khoa học, hàn lâm và rành mạch, giải trình rất rõ ràng những ý tưởng  và luận đề trừu tượng, ngay cả những người không chút hiểu biết về động  vật học hoàn toàn vẫn có thể tiếp cận và nắm bắt những vấn đề &lt;strong&gt;&lt;em&gt;Vượn trần trụi&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; hướng đến &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=""&gt;Dù cả nửa thế kỷ đã trôi qua từ lần đầu phát hành, với hơn mười triệu bản được bán ra trên toàn thế giới, &lt;em&gt;&lt;strong&gt;Vượn trần trụi&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;  vẫn giữ nguyên giá trị với những ý tưởng không bao giờ bị coi là lỗi  thời. Một cuốn sách kinh điển góp phần rất lớn trong việc thay đổi cách  nhìn và tư duy khoa học về chính chúng ta, là tiền đề cho hàng loạt  những nghiên cứu phân tính và tìm hiểu loài người ở cấp độ sâu hơn và  toàn diện hơn sau này&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(*) Tác giả: Desmond Morris; Dịch giả: Vương Ngân Hà; dày 392 trang, giá 70 nghìn đồng; NXB Hội Nhà văn ấn hành&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Link: http://tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=115&amp;amp;News=3666&amp;amp;CategoryID=41&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-255133940342396845?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/255133940342396845/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=255133940342396845' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/255133940342396845'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/255133940342396845'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2010/11/naked-ape.html' title='NAKED APE'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-6135482147465936580</id><published>2010-11-08T08:11:00.000-08:00</published><updated>2010-11-08T08:12:22.865-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mythoughts'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='english'/><title type='text'>WHEN A DAY BREAKS</title><content type='html'>When a day breaks,&lt;br /&gt;As a cock returns home after work&lt;br /&gt;His thoughts are dull&lt;br /&gt;Suddenly he gets hit by a car&lt;br /&gt;Lying there, he's waiting to be boiled.&lt;br /&gt;When a day breaks,&lt;br /&gt;As a pig finds his stomach empty&lt;br /&gt;His thoughts are dull&lt;br /&gt;Suddenly he gets cut by a knife&lt;br /&gt;He's making dinner out of his own flesh.&lt;br /&gt;&lt;p&gt;---------------------&lt;/p&gt;&lt;p&gt;June 14 at 1:16am -2010 - Chibura&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-6135482147465936580?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/6135482147465936580/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=6135482147465936580' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/6135482147465936580'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/6135482147465936580'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2010/11/when-day-breaks.html' title='WHEN A DAY BREAKS'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-1001118765796091227</id><published>2010-10-31T05:45:00.000-07:00</published><updated>2010-10-31T09:37:43.091-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='myfictions'/><title type='text'>Over the bridge</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Có nhà nọ, bởi đông con nên mãi không vươn tới cảnh sung túc. May sao, dẫu thường xuyên xảy ra tranh cãi, phần nhiều là do trẻ già lớn bé bất đồng quan điểm, người cha già cùng bảy đứa con vẫn lê lết sống hết năm này qua năm khác. Một sáng nọ, người cha dẫn đám con ra trước một cây cầu bắc ngang hẻm núi sâu. Phía bên kia cầu mờ sương, mọi vật thảy đều mịt mùng chẳng rõ hình rõ dáng. Ông ta nói: "Trừ đứa út, còn thảy bọn bay đều lớn rồi, giờ là lúc ra đời học cách trưởng thành, cứ đi đi, chừng nào thấy đủ rồi hẵng về." Sáu anh chị em bịn rịn chia tay người cha và cậu em út. Họ lần bước sang phía bên kia chiếc cầu đặc kín sương mù. Từ đó, không thấy ai trở về nữa. Nhà vắng người, nhờ thế mà người cha và cậu bé út được hưởng một cuộc sống dễ chịu hơn nhiều so với trước. Sáng dậy họ sẵn có thứ bỏ bụng, trưa đến đã thấy đồ ăn bề huề, tối buông cũng không lo đói rét. Không như lúc còn đông người, nhà cửa họ lúc nào cũng gọn gàng sạch sẽ. Người cha được thoải mái gặm nhấm cái an nhàn. Cậu út không lo cần có người trông nữa, lúc nào cậu cũng trò truyện với khoảng không và những cái bóng vô hình, miệng thường trực nụ cười &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;toe toét&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;. Bởi cậu biết, dù cha cậu không nhìn thấy, nhưng anh chị em cậu đang ở đây cùng họ, nấu ăn cho họ, dọn dẹp và chăm sóc họ một cách âm thầm. Anh chị em cậu giờ là vô hình, bởi họ đã "trưởng thành".&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;-----------&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Cái này có được tính là truyện ma không nhỉ?? Viết nhân dịp lễ halloween. Thực ra chỉ là kể lại một giấc mơ kỳ kỳ. =))&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Chibura - hoàn thành lúc 19h46 - 31/10/2010&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-1001118765796091227?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/1001118765796091227/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=1001118765796091227' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/1001118765796091227'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/1001118765796091227'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2010/10/over-bridge.html' title='Over the bridge'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-4120496932145259405</id><published>2010-10-27T12:45:00.000-07:00</published><updated>2010-10-31T05:58:36.043-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='myfictions'/><title type='text'>The edge of the world</title><content type='html'>&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Có một cộng đồng trẻ con sống trong một thung lũng hoang vắng. Chẳng biết từ bao giờ và cũng chẳng rõ đâu là nguồn cội, những đứa trẻ tự lớn lên cũng tự nhiên như biết thở. Chúng tự học được cách đọc và viết. Qua những cuốn sách được ai đó để lại, đám trẻ được biết rằng chúng còn một nhóm đồng loại khác có tên gọi là Người Lớn, và rằng: "Người Lớn sống tại Rìa Thế Giới, một khu vành đai xa xăm khuất sau hàng trăm hàng ngàn các rặng núi xanh." Sách chỉ viết tới đó mà không mô tả cụ thể gì hơn. Đám trẻ tưởng tượng đủ điều, chúng đồ rằng ở bên kia Rìa Thế Giới rất có thể còn nhiều nơi tuyệt diệu hơn cái thung lũng lọt thỏm giữa những rặng núi xanh mà chúng đã lớn lên. Chúng đoan chắc Người Lớn là những người nắm giữ chìa khóa bí mật của những điều xa vời mà các cuốn sách đã không thể nói tới. Những đứa trẻ không hề ngần ngại trước ý nghĩ phải băng qua biết bao hiểm nguy, chúng quyết chí đi tìm cho bằng được những Người Lớn để hỏi cho ra nhẽ mọi điều chúng thắc mắc. Đám trẻ bắt đầu hành trình đầy gian nan kiếm tìm cái nơi được gọi là Rìa Thế Giới. Chúng đi mãi, đi mãi qua những rừng cây hoang sơ, những con đèo heo hút và những dòng suối cạn kiệt... Và cuối cùng, đám trẻ tới được một nơi khô cằn và tăm tối nhất chúng từng thấy. Trước mặt chúng là một vực sâu hun hút. Không loại thực vật nào mọc nổi trên rìa đá sặc mùi chết chóc. Phóng tầm mắt ra trước chỉ thấy toàn núi đá và một màn đen xám ngoét không mang chút hơi thở nào của sự sống. Ở bờ vực nơi hai màu xanh và đen xám giao nhau, bọn trẻ gặp những sinh vật hình người cao lớn và kỳ dị. Họ mặc toàn những thứ đan từ lá cây và ai cũng râu ria xồm xoàm khiến thoạt tiên lũ trẻ cứ tưởng đó là thú rừng. Đám trẻ hỏi những sinh vật hình người cao lớn và kỳ dị đó rằng: "Rìa Thế Giới ở đâu?" Các sinh vật hình người cao lớn và kỳ dị đáp lời: "Nơi đây là tận cùng rồi." Vậy nhưng đám trẻ không tin. Chúng luôn chắc rằng những điều các cuốn sách không thể kể lại còn nhiều hơn thế, rằng chúng phải ra đi để tìm những nơi tuyệt diệu hơn đang ẩn sau bầu trời xám ngoét kia. Thế là từng đứa từng đứa nối đuôi nhau hướng về phía gờ núi xa xăm. Chúng cứ đi mãi, đi mãi tới khi tất cả đều mất dạng trong tấm màn đen xám. Những Người Lớn lặng nhìn rồi quay ra nói với nhau: "Chúng không tin rằng Rìa Thế Giới là ở nơi đây." Một Người Lớn khác thở dài: "Liệu một ngày kia chúng có trở về đây thay thế chúng ta?”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Hết phim.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;----------------------------------&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Friday October 24, 2008&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-4120496932145259405?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/4120496932145259405/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=4120496932145259405' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/4120496932145259405'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/4120496932145259405'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2010/10/edge-of-world.html' title='The edge of the world'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-3421375198644061342</id><published>2010-10-25T13:57:00.000-07:00</published><updated>2010-10-31T09:39:41.903-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='myfictions'/><title type='text'>ONI</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;strong&gt;THE MONSTER&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Dạo gần đây bạn toàn bị ác mộng quấy rầy. Bạn mơ thấy bóng một con quỷ bước trong địa đạo cổ chật hẹp&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; tối tăm. Không có lấy một sinh vật nhỏ nhoi nào như chuột hay rắn rết xuất hiện trên đường đi của con quỷ. Bạn chỉ thấy &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;ánh sáng bập bùng từ chiếc đèn nhỏ trên tay con quỷ làm hiện rõ cái hình bóng khủng khiếp với đôi sừng to lớn và &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;những bàn tay tua tủa vuốt nhọn in bóng lên nền đất. Con quỷ đi tới cuối địa đạo, bước vào một căn mật thất tăm tối &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;và lạnh lẽo. Nó thắp đuốc, ánh sáng rọi tỏ bên trong xà lim nơi vương vãi đầy các mẩu thi thể người bị vứt lại sau những bữa &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;tiệc man rợ trước đó. Con quỷ tiến vào trong xà lim và tóm lấy một cô gái đang nằm bắt tỉnh. Và rồi nó...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Bạn choàng thức dậy với cảm giác kinh hoàng tột độ. Sũng mồ hôi lạnh, bạn run lên bần bật. Mặt trời đã lên cao nhưng &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;ánh nắng ban mai không đủ để xua đi nỗi ám ảnh của cơn ác mộng. Đã bao lần bạn mơ thấy con quỷ ăn thịt người ẩn mình &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;trong địa đạo đó. Đã bao lần bạn đau thắt tim khi đọc thấy tin có người mất tích trên các báo. Bạn không dám thừa nhận cơn &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;ác mộng bất đắc dĩ của mình có liên quan đến những vụ mất tích bí ấn kia. Thế nhưng đến lần vừa rồi thì bạn không lẫn đi đâu &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;được nữa, khuôn mặt cô gái trong giấc mơ chính là của cô gái mất tích vừa được đăng báo hôm qua. "Chắc chắn &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;là con quỷ đó rồi, phải hành động thôi!" Bạn tự nhủ và đi đến tòa giáo hội hòng xin trợ giúp của các pháp sư.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Một vị pháp sư trẻ có khuôn mặt xanh xao vô cảm được phân công nghe bạn hãi hùng kể lại những cơn ác mộng của mình. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Anh ta hỏi kỹ từng chi tiết trong giấc mơ mà bạn còn có thể nhớ ra. Sau một hồi suy tư, anh ta chuẩn bị đồ nghề rồi ra hiệu bạn đi theo. Vị pháp sư dẫn bạn tới đường cống thoát nước lớn của thành phố. Hai người men theo con hẻm trong cống dẫn xuống một đường hầm hoang phế. Bạn nhận ra đó chính là lối vào địa đạo trong những cơn ác mộng cứ lặp đi lặp lại của mình. Bạn toan tháo chạy nhưng vị pháp sư kia đã kịp dùng sức mạnh kỳ lạ nào đó kéo bạn đi vào sâu bên trong. Từng bước đi như dẫn bạn xuống gần hơn tới địa ngục. Bạn cảm nhận thấy rõ căn mật thất của con quỷ đang ở rất gần. Thậm chí còn như nghe được nhịp tim đập bất thường của con quỷ ấy. Đáng sợ hơn là bạn dường như không còn cảm thấy tim mình đập nữa. Bạn có dự cảm mình sẽ không sống sốt để làm người sau khi gặp mặt con quỷ. Không khí dưới sâu mỗi lúc một sặc mùi tanh. Ấy vậy mà vị pháp sư mặt lạnh băng ấy không mảy may chùn bước, anh ta dùng cánh tay thép kéo lê bạn đi tới cuối đường hầm.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Căn mật thất giống y chang những gì bạn đã mơ thấy. Máu khô tanh tưởi bê bết khắp tường và xà lim. Những mẩu thịt và xương &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;người nằm ngổn ngang khắp nơi. Vì quá sợ hãi bạn không cử động nổi. Bạn tưởng như mình sắp ngất đến nơi. "Con quỷ đang ở đây, nó ở rất gần đây, mình nghe được hơi thở khò khè của nó." Lẩm nhẩm như vậy không ngừng, lý trí của bạn chực bay đi bất cứ lúc nào. Bất chợt buông tay bạn ra, vị pháp sư dùng nến thắp sáng cây đuốc duy nhất trong căn phòng. Bạn bất giác nhìn lên tường và kinh hoàng nhận ra: trong hai cái bóng in trên tường có một cái bóng mang hình dáng quỷ. Và cái bóng đó là chính là của bạn.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Trước khi nhân tính trong người tan biến đi hết, bạn còn kịp nghe được giọng nói điềm tĩnh của vị pháp sư: "Giờ mi đã hiểu ra rồi phải không?"&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;----------------------&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Thursday August 21, 2008 - 12:34am&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Viết lâu rồi nhưng cứ coi như là up lại để ủng hộ lễ Halloween. &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-3421375198644061342?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/3421375198644061342/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=3421375198644061342' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/3421375198644061342'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/3421375198644061342'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2010/10/oni.html' title='ONI'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-3518475222819174873</id><published>2010-10-24T16:00:00.000-07:00</published><updated>2010-10-26T04:19:39.712-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='myfictions'/><title type='text'>The illness, the dream and the desert</title><content type='html'>&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;strong&gt;The illness, the dream and the desert&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Khi bị ốm, ta dễ thấy buồn ngủ và nằm mơ…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Đột nhiên tôi choàng &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;mở mắt và nhận ra bản thân đang đi bộ một mình trong đêm đen. Xung quanh là bạt ngàn hoang mạc. Mặt đất đen phẳng lì và khô cứng, tựa hồ như không hề có cát dưới chân. Nhiệt độ hơi lạnh khiến tôi phải choàng thêm áo khoác. Tôi vác ba lô trên vai, cứ thế đi, ánh sao trời rọi xuống từng bước chân. Không gian tĩnh lặng đến lạ kì khiến tiếng mỗi bước chân cứ vang lên liền bị nuốt chửng vào hư vô. Hành trình tôi đang trải qua cứ như thể không có điểm bắt đầu lẫn kết thúc. Bỗng từ đâu xa xa trước mắt hiện ra một ốc đảo cây phát sáng. Tôi lê bước tới gần để được biết đó thực ra là một cái cây đại thụ với tán lá khổng lồ, hàng trăm ngàn nhánh rễ tuôn rủ xuống từ các cành lớn đâm sâu vào nền đất cứng khô cằn. Chính giữa mớ rễ chằng chịt đó đó bỗng mở ra một khoảng trống đen kịt lõm sâu vào bên trong, nom như thể một cái hang của quỷ. Từ những kiến thức vụn vặt không hiểu mình đã lượm được ở đâu, tôi đoán chừng nó rất có thể là cây ăn thịt người trong truyền thuyết. Bất chấp nỗi run sợ đang khiến từng sợi cơ trên người co giật, tôi vẫn dấn bước tiến vào hang cây. Càng đi vào trong, các rễ cây có thể tự di chuyển kia càng thu hẹp đường trở ra. Nhưng có điều gì đó trong lòng tôi đoan chắc, mình sẽ không bị chúng quấn lấy mà ăn thịt. Mớ rễ cây mở ra dẫn tôi đến một khoảng trống rộng và sáng. Đó là trung tâm của cây đại thụ khổng lồ, nó rỗng ruột. Ngước lên nhìn khoảng trống phía trên tôi thấy mặt trăng tròn vành vạnh đang lom lom nhìn thẳng xuống tôi cùng vài ba cái xác khô nằm co quắp ở góc hang. Mấy cái xác khô đó không còn thối rữa mà chỉ toát ra mùi gỗ chết ngai ngải. Cái mùi đó làm sống dậy trong tôi cơn mệt mỏi. Tôi ngồi phịch xuống giữa hang, lối đi thì đã đã bị rễ cây chằng chịt giăng ra bịt kín. Lạ lùng thay, tôi chẳng còn run rẩy vì sợ hãi, cơn hoảng loạn ban nãy đã tan biến tự lúc nào. Không mảy may bồn chồn, cũng không thấy lý trí hối thúc tìm đường thoát thân. Hay là cứ nằm xuống ngủ lại nơi đây như những người bạn kia, để được mãi mãi nghe lá cây rì rào kể chuyện, tôi chợt thấy ý nghĩ đó cũng không tệ chút nào. Một hồi sau, chẳng rõ là bao lâu, tôi mới bắt đầu le lói cái nhận thức rằng mình cần thoát khỏi cảm giác trống rỗng đến vô cùng này. Tôi mở ba lô và dốc hết những thứ trong đó ra: đèn pin, bật lửa, dây thừng, dao găm, kính cận, một cuốn sách... Mắt tôi dừng lại chú mục vào cái đĩa nhạc trắng tinh một màu, bên trên không thấy ghi chú gì. Tôi búng nhẹ vào mặt đĩa. Từ chiếc đĩa những giai điệu dịu dàng tuôn ra như thể có ma thuật nhúng tay vào. Đó là một bản giao hưởng không tên mà tôi rất thích nhưng lúc này đây không thể nhớ nổi tác giả lẫn tên của nó. Mắt tôi nhòe đi và díu lại, đầu óc trở nên mụ mị. Những ý nghĩ loãng dần rồi trôi tuột đi mất, tôi gục xuống từ từ và điều cuối cùng ý thức tôi cảm nhận được là cái lạnh của nền đất cứng. Mùi đất xông lên tận óc rồi dịu đi, tôi chìm vào giấc ngủ của sự lãng quên. Khi tôi tỉnh lại, tiếng nhạc đã không còn vang lên nữa. Đồ đạc tôi vẫn còn đó trừ cái đĩa nhạc trắng tinh kia. Các xác chết khô đen sạm vì sương đêm nằm co ro không cách xa tôi là mấy. Xung quanh không còn là hang cây mà lại là hoang mạc lạnh trong đêm với ngàn ánh sao soi tỏ. Có lẽ cái cây đại thụ khổng lồ kia chỉ cần mang theo âm nhạc và mặt trăng làm bạn nên mới bỏ chúng tôi chơ vơ ở lại. Tôi rùng mình vì nhiệt độ ban đêm mỗi lúc một hạ thấp. Ánh sao lung linh nhắc nhở tôi phải cố cầm cự chờ đón bình minh. Tôi liền chặt mấy cái xác khô ra nhiều mảnh và châm lấy lửa đốt. Trong ánh lửa đỏ lách tách, những linh hồn thé lên khanh khách. Tôi mặc kệ họ và lấy sách ra đọc. Buồn cười thay, cuốn sách cũng không có tựa đề.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;___________________________________&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Chibura&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Wednesday February 28, 2007 - 06:44pm&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-3518475222819174873?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/3518475222819174873/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=3518475222819174873' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/3518475222819174873'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/3518475222819174873'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2010/10/illness-dream-and-desert.html' title='The illness, the dream and the desert'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-2321301883597011684</id><published>2010-09-17T02:09:00.000-07:00</published><updated>2010-10-24T16:15:21.148-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='reviews'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mythoughts'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><title type='text'>RUỒI RUỒI RUỒI</title><content type='html'>&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: left; line-height: 150%;"&gt;Viết xong cái bài này xong rõ lâu (chắc phải nửa năm rồi) mà chả thấy đăng ở bất cứ đâu hết, chán quá, vứt nó lên blog vậy.&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: left; line-height: 150%;"&gt;-----------------------------------&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: center; line-height: 150%;" align="center"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;CHÚA RUỒI - CÁI ÁC BẨM SINH VÀ HY VỌNG CỦA LOÀI NGƯỜI&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Hơn 50 năm sau khi xuất bản lần đầu, &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Chúa ruồi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; -&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; tác phẩm đầu tay của William Golding (Nobel văn chương 1983) vẫn là một trong những đề tài gây tranh cãi nhiều nhất của giới nghiên cứu và phê bình văn học. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Khi đọc những trang đầu tiên, nhiều người có thể đã nghĩ, đây là&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; cuốn tiểu thuyết về một đám trẻ con, nhưng khi đến với trang cuối cùng, người ta chợt nhận ra mình đang nghiền ngẫm về những đớn đau của loài người. Vô số hình ảnh ẩn dụ và biểu tượng đặc trưng trong &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Chúa ruồi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; dấy lên những câu hỏi lớn về bản chất con người, về tôn giáo, niềm tin và sự thoái hóa của nền văn minh. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Chúa ruồi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; mở đầu với sự kiện mấy chục cậu bé lạc trên hoang đảo sau khi chuyến máy bay chở chúng đi sơ tán bị bắn hạ. Đám trẻ bầu chọn thủ lĩnh (Ralph) và tự phân công lẫn nhau những việc cần thiết hòng chuẩn bị cho ngày người lớn tới cứu. Khó khăn lớn nhất ở chỗ: chúng &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;còn quá nhỏ &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;- đứa lớn nhất chưa quá tuổi mười ba - &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;để có thể tự vấn lại những tốt xấu trong hành động của mình. Cuộc sống trên đảo chẳng khác gì “trò chơi bắn chim” của trẻ nhỏ, con chim nào bị bắn đều chết thật. Về bản chất, đám trẻ này đều ngây thơ. Chúng không thể hiểu rằng căn nguyên cái bi kịch chúng phải trải qua đều xuất phát từ bản năng hoang dã vẫn ẩn tàng dưới lớp vỏ văn minh. Và tất cả những gì đám trẻ mơ ước trong cơn quẫn bách ấy chỉ là có được một dấu hiệu nào đó của người lớn. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="line-height: 150%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Và dấu hiệu đó cũng xuất hiện, dưới hình dạng một viên phi công đã chết khiến chúng tưởng lầm đó là ác thú. Để giải thích về chi tiết này, tác giả Golding đã nói: “Chúa đã chết, nhưng Ngài không ngã xuống.” (&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Golding hàm ý tới câu nói nổi tiếng của &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-style: normal;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Nietzsche:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; Chúa đã chết. Chúa vẫn chết. Và chúng ta đã giết hắn.) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Xác chết của viên phi công như một bóng ma, thoắt ẩn thoắt hiện, như những tội ác lặp đi lặp lại trong lịch sử, một lúc nào đó lại hiện ra đe dọa loài người. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Cứ thế, chuyện không hay này nối tiếp điều xui rủi khác, &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Chúa ruồi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; diễn tiến theo chiều hướng ngày một thảm khốc.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span lang="EN-GB"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Phần lớn đám trẻ buông xuôi theo bản năng và phủ phục trước &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;con ác thú&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; -&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;phần tăm tối trong tâm hồn&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; bởi làm như vậy dễ dàng hơn nhiều so với tuân thủ mớ luật lệ rối rắm do Ralph và vài ba đứa khác cổ xúy. Cùng với việc bỏ mặc lý trí sau lưng, đám trẻ đầu hàng trước nỗi sợ và những mông muội ban sơ, từ đây, mọi ngả đường đều rập rình quỷ dữ&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Hậu quả khủng khiếp là h&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;ai trong số những nhân vật chính, Piggy và Simon, đều mất mạng khi muốn chứng minh con người cần tới nền văn minh. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Kết cục dành cho Simon như một lẽ tất nhiên, bởi cậu đã nhìn thấy điều cấm kỵ: cội nguồn của nỗi sợ mà từ đó bản năng thú tính trong con người trỗi dậy. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Câu chuyện kết thúc dường như có hậu khi những đứa trẻ được quay về với xã hội sau cơn ác mộng có lẽ là khủng khiếp nhất trong cuộc đời chúng. Để những đứa trẻ được cứu vớt chính là cách để chúng nhận thức được tội ác chúng đã gây ra. Nếu tác giả để Ralph có kết cục như Simon và Piggy, những đứa đã bỏ mạng vì muốn đem lý trí xóa tan u mê, thì Ralph cũng như độc giả, sẽ không thể hiểu căn nguyên thảm kịch đã xảy ra. Tác giả cố ý cứu Ralph ở giây phút cuối cùng để cậu bé nhìn lại, để có thể “&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;khóc than cho sự thơ ngây đã chết và lòng dạ đen tối của con người”, &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;cho sự bất lực của tiếng nói lương tri, của văn minh, của lý trí. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Có lẽ chẳng bao giờ ta được biết rốt cuộc có bao nhiêu đứa trẻ phải bỏ mạng trên hoang đảo, bởi đến cuối truyện vẫn chẳng đứa nào rõ chính xác trên đảo có bao nhiêu đứa trẻ. Vụ mất tích của thằng bé có bớt trên mặt được nêu ra chỉ là hi hữu, bởi ngoại hình của thằng bé rất đáng chú ý. Còn những đứa bé bình thường khác, khi chúng mất tích liệu có đứa nào hay biết?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Xuất bản lần đầu năm 1954, đến nay &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Chúa ruồi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; của &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;William Golding&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;luôn trong giáo trình văn học tại các nhà trường ở Anh, Mỹ cũng như nhiều nước châu Âu. Cuốn sách hàm chứa rất điều những người đi trước nên và có thể truyền lại cho những thế hệ sau. Chừng nào trên thế giới còn xảy ra tranh chấp vũ lực, chừng nào tại biên cương con người nghiến răng nở nụ cười cùng lúc lăm lăm súng ống chĩa vào đối phương, chừng đó &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Chúa Ruồi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; vẫn là một trong những tác phẩm khắc họa bản chất con người rõ nét nhất.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: right; line-height: 150%;" align="right"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;T.H&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Những biểu tượng bí ẩn của Chúa ruồi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;-Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt người đọc là vệt sẹo, hay chính xác hơn là vạt rừng trầy trụa do khoang máy bay va chạm để lại trên hòn đảo xinh đẹp, tượng trưng cho những tàn phá của con người. Cũng bắt đầu từ vệt sẹo này, hòn đảo thiên đường chuyển mình thành hỏa ngục.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; -Chiếc vỏ ốc voi mà Ralph và Piggy dùng làm tù và tượng trưng cho luật lệ và nền dân chủ. Ngay cả khi đã theo đuôi Jack mọi rợ, bọn trẻ vẫn ngập ngừng khi thấy chiếc tù và xuất hiện.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; -Chiếc kính của Piggy tượng trưng cho trí tuệ, và để luôn được sáng suốt, Piggy cứ không ngừng lau kính.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; -Những dây leo có hình thù tựa như rắn là dấu hiệu đầu tiên cho cơn ác mộng của đám trẻ. Trong kinh thánh, rắn tượng trưng cho khởi nguyên của mọi suy đồi. Thiên đường của đám trẻ trong &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Chúa ruồi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; cũng bắt đầu sụp đổ từ khi thằng nhỏ có bớt đỏ dâu trên mặt nhắc đến ác thú lẩn trong rừng có hình dáng giống con rắn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;-Hành động vẽ mặt và để tóc dài mà Jack khởi xướng tượng trưng cho sự đồi bại và đầu hàng trước bản năng hoang dã.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; -Chúa ruồi (đầu heo trên cọc nhọn với cả đàn ruồi vây quanh) tượng trưng cho tính Ác lẩn khuất trong con người. Cái tên Chúa ruồi, bắt nguồn từ &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Beelzebub – một từ trong tiếng &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Hebrew, là tên một trong bảy hoàng tử của địa ngục. Hắn là tượng trưng cho tất cả những gì độc ác nhất. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;“Mày biết, phải không nào, rằng ta là một phần của bọn bay? Một phần rất gần gũi, rất gần gũi, gần gũi lắm! Mày biết rằng ta là lý do vì sao công chuyện của chúng bay không chạy, vì sao công chuyện lại xảy ra như thế, đúng không?” (trang 227)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;-&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Ngoài ra, các nghiên cứu về &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Chúa ruồi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; cũng chỉ ra một số những hình ảnh ẩn dụ khác như: tiếng chim kêu quang quang như phù thủy, phá nước, đảo san hô, tòa thành đá, hòn đảo hình con thuyền, rặng núi màu hồng, dây leo hình rắn rết, lũ heo…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style=" line-height: 150%;font-size:14pt;" lang="EN-GB"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-2321301883597011684?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/2321301883597011684/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=2321301883597011684' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/2321301883597011684'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/2321301883597011684'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2010/09/ruoi-ruoi-ruoi.html' title='RUỒI RUỒI RUỒI'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-2972736224337034750</id><published>2010-09-02T02:03:00.000-07:00</published><updated>2010-10-24T16:14:59.568-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='myfictions'/><title type='text'>An old friend</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;" mce_style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Một Người Bạn Cũ&lt;/b&gt; &lt;p&gt;     Ngẫu nhiên thay, không hẹn mà tôi lại có dịp hội ngộ với một  người bạn lâu ngày không gặp. Quá đỗi ngạc nhiên tôi không khỏi dán mắt  chằm chằm vào cậu ta. Tôi cứ đứng đó ngơ ngác một hồi rồi mới ra hiệu  bằng tay mà không nói bất cứ điều gì. Bởi cậu ta không phát âm được,  cũng không thể nghe những gì tôi nói. Có vẻ như cậu ta cũng nhận ra ngay  tôi là ai, liền vẫy hay tay kiểu hình con lừa đang gục đầu chào lại.  Tôi tự hỏi đã bao lâu rồi không gặp cậu ta. Dường như cả thập kỷ đã trôi  qua ở nơi bức tường tôi và cậu ta từng chơi đùa. Những vết tay tôi đập  lên tường giờ chỉ là những vệt nhờ nhờ đục đục không thành hình bàn tay.  Tôi quay người sang bên để nhìn kĩ khuôn má cậu ta hơn. Hiển nhiên là  cậu ấy không còn tròn trĩnh như hồi bé nữa. Lớn lên rồi ai cũng dài  người ra, từ tay cho đến chân, kể cả khuôn mặt nữa. Quá nhiều điều thay  đổi dần theo năm tháng. Tôi bùi ngùi vì không biết đến bao giờ tôi sẽ  gặp lại cậu ta ở bức tường cũ này. Lúc đó cậu ta sẽ trông như thế nào?  Tôi sẽ thành ra làm sao? Có điều tôi biết là dù chẳng nói gì với nhau,  tôi và người bạn này vẫn luôn có một mỗi liên hệ không thể chia cắt. Tôi mỉm cười  rồi vẫy tay chào tạm biệt. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;     Ánh đèn vàng heo hắt phụt tắt đi. Người bạn cũ biến mất cùng ánh  sáng. Cậu ta hòa vào màn đêm còn tôi thì không. Ai bảo là những cái  bóng không có cuộc sống riêng của chúng.&lt;br /&gt;--------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Viết cho sáng ngày 18/11/2007&lt;/i&gt;  &lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-2972736224337034750?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/2972736224337034750/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=2972736224337034750' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/2972736224337034750'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/2972736224337034750'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2010/09/old-friend.html' title='An old friend'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-2579138431904342363</id><published>2010-07-28T13:16:00.001-07:00</published><updated>2010-10-24T16:14:41.959-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='myfictions'/><title type='text'>The gray and the existence</title><content type='html'>Khi người đàn ông ấy mở mắt ra đón nhận ánh sáng, anh chỉ thấy thấy một bầu trời xám xịt và lạnh lẽo nằm xa vời trên cao. Các đợt gió lạnh vần vũ báo hiệu cơn giông nào đó sắp tới. Anh nhanh chóng nhận thức được thân thể mình đang nằm cứng đờ tại đây, giữa các tòa cao ốc chọc trời, giữa công viên bỏ hoang, giữa đống xe ô tô cũ nát, giữa các vũng nước đọng của cơn mưa nào đó. Mùi đất ẩm dịu dàng lan tỏa khắp nơi như những sợi tơ trói chặt anh với mặt đất. Anh đưa mắt dò xét xung quanh trong tư thế bất động của kẻ lười biếng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Dường như không một ai ngoài anh đang thưởng thức cái bầu không khí hiu hắt này. Anh hít thật sâu rồi thở hắt ra và thấy trống rỗng, lạnh buốt trong lồng ngực. Anh thấy mình chẳng hiểu việc gì đang xảy ra. Anh không rõ mình là ai, tại sao lại ở đây... Anh không biết mình từng có một người bố hay không, có ai để gọi là mẹ hay không, có người nào đó biết tới sự tồn tại của anh không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Thế nhưng kỳ lạ là thay vì đau đớn và sợ hãi, anh lại cảm thấy thanh thản, khoan khoái đến vô cùng. Cứ dường như giây phút anh mở mắt ra nhìn lên bầu trời xám ngoét trên kia cũng là lúc sự sống thực sự của anh bắt đầu. Anh chợt thấy yêu cái thế giới xám xịt với những nhà cao tầng cũ nát và đám cây cối đang chết dần trong công viên này. Sao mà với anh, thế giới tưởng chừng như vô vị này lại thân thương và mạnh mẽ đến thế. Và rồi anh nhắm mắt lại. Màu xám vẫn ở đó, không mất đi đâu hết cùng với sự tồn tại của anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Saturday August 16, 2008 - 06:36pm&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-2579138431904342363?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/2579138431904342363/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=2579138431904342363' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/2579138431904342363'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/2579138431904342363'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2010/07/gray-and-existence.html' title='The gray and the existence'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-2944658290790584556</id><published>2010-07-28T13:14:00.000-07:00</published><updated>2011-01-12T01:59:57.133-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='misc'/><title type='text'>Brief about Otaku</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:verdana;" &gt;Là Otaku thì tốt hay xấu?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;Hàng năm vào tháng 7 tại thủ đô Paris của Pháp đều diễn ra lễ hội JAPAN EXPO. Đây là lễ hội về văn hóa hiện đại của Nhật Bản thường niên lớn nhất tại Châu Âu. Các hạng mục được trưng bày chính của lễ hội JAPAN EXPO là manga (truyện tranh Nhật Bản), anime (phim hoạt hình Nhật Bản), video game. Tại đây diễn ra đủ mọi loại hoạt động như mua bán hàng lưu niệm, DVD anime, manga, trưng bày game, triểm lãm thư pháp Nhật Bản, xếp hàng xin chữ kí các tác giả nổi tiếng, hòa nhạc, trình diễn thời trang, nghệ thuật xếp giấy origami, biểu diễn judo, kiếm đạo, trà đạo… Tóm lại là hầu như tất cả những gì có liên quan đến Nhật Bản đều được đem ra triển lãm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Rõ ràng là cả phương Tây lẫn Nhật Bản đều có rất nhiều người say mê với manga và anime. Ở Châu Âu và Mỹ, mọi người thường quan niệm rằng những “otaku” là những người rất “đỉnh”, rất am hiểu và say mê manga và anime. Tuy nhiên, trái hẳn với phương Tây, ngay tại Nhật Bản là nơi sản sinh ra từ “otaku” thì hầu hết mọi người đều cho rằng “otaku” mang nghĩa rất tiêu cực. Vậy sự khác biệt trong quan niệm về ý nghĩa của từ “otaku” đó nảy sinh từ đâu?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Đầu tiên hãy cùng xem từ “Otaku” bắt nguồn như thế nào.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Năm 1983, một tờ tạp chí manga đã đăng tải một bài báo có tựa đề là “Nghiên cứu về Otaku”. Tác giả bài báo Nakamori Akio ban đầu chỉ đề cập đến tình trạng yêu thích manga quá mức. Thế rồi về sau bài báo liên tiếp chỉ trích hành vi của những người chìm đắm trong manga. Rằng hầu hết những người như vậy đều có ngoại hình quái gở, họ lúc nào cũng mang tâm trạng u ám và tiêu cực, rồi hầu như không chịu hoạt động chân tay, toàn ăn mặc luộm thuộm, tóc rối bù, đeo kính dày cộm, tính tình thì ích kỷ, thân hình phì nộn, không có bạn bè….Và không chỉ những người quá yêu thích manga mới như vậy, dấu hiệu lập dị đó cũng thể hiện ở những người đam mê quá mức bất cứ thứ gì như những người thức trắng cả đêm xếp hàng dài trước rạp chiếu phim, những người mê chụp ảnh tàu điện và nướng sạch gia sản vào những máy ảnh đắt tiền, những người hâm mộ các ca sĩ và thần tượng điện ảnh đến độ thái quá… Tác giả Nakamori đã dùng một cái tên chung là “otaku” để chỉ những người quá đắm chìm trong niềm yêu thích đến mức mê muội và bệnh hoạn như thế.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Điều kì lạ là trong giới những người cùng là otaku thì khi nói chuyện họ không xưng hô là “bạn” mà lại gọi lẫn nhau là otaku này, otaku ơi… Từ góc độ người bình thường thì sẽ thấy như vậy quá đỗi kì cục. Trong tiếng Nhật, từ “otaku” thực ra là cách gọi những bà nội trợ. Tức ban đầu, “otaku” thực ra nghĩa là “bà nhà”. Trước đây ở Nhật, những người phụ nữ có chồng hầu như không đi làm, chỉ biết trông nom con cái, nhà cửa, nấu ăn, giặt giũ… nên rất ít có dịp tiếp xúc với nhiều người và vì thế mà kĩ năng giao tiếp của họ rất kém. Thế là từ một từ mang tính lịch sự thuần túy, giới trẻ dần lạm dụng và thêm cho từ “otaku” nghĩa ám chỉ những người sống xa rời thực tế và không biết cách giao tiếp.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Phần trên đã có giải thích về sự ra đời của từ “otaku” là vào đầu năm 1983. Tuy nhiên cho tới tận gần cuối thập kỷ 80 cũng chỉ có một số ít người biết tới nghĩa tiêu cực của “otaku”. Thế rồi không lâu sau đó, một sự kiện không hay xảy ra đã khiến người dân cứ nghe tới “otaku” là liên tưởng ngay đến những người có tâm tính không bình thướng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Vào năm 1989, cảnh sát đã bắt giữ Miyazaki Tsutomu, một người đàn ông 26 tuổi, sống độc thân ở ngoại ô Tokyo. Miyazaki bị tình nghi là thủ phạm của vụ giết hại một loạt 4 em bé gái từ 4 đến 7. Khi khám xét phòng của Miyazaki, cảnh sát đã tìm được tới tận 5763 cuộn băng video. Trong đó hầu hết là băng đĩa anime, ca sĩ… và một số những băng hình có nội dung thông thường khác. Tuy nhiên nhằm thu hút sự chú ý của dư luận tới vụ án, khi đưa tin các báo đài đã đồng loạt nói phòng Miyazaki chỉ toàn chứa băng đĩa anime và phim kinh dị.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Thế là ngay lập tức dấy lên đủ mọi nghi vấn rằng cái thể loại người thích tích trữ băng video kinh dị rồi bắt cóc và giết hại trẻ con rất dã man này là kiểu bệnh hoạn gì? Mọi thông tin đều bị dư luận mổ xẻ. Trong số đó có nguồn tin đã gán từ “otaku” cho Miyazaki. Từ đó, dư luận có phong trào gọi kẻ bệnh hoạn này là “kẻ sát nhân otaku”. Miyazaki đã bị kết tội tử hình và lệnh thi hành án được quyết định vào tháng 6 năm 2008. Cũng bắt nguồn từ sự vụ này mà trong con mắt người Nhật nói chung, “otaku” thường đi đôi với những hình ảnh rất tồi tệ và tiêu cực.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;(Dịch từ bài viết của Wakita)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-2944658290790584556?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/2944658290790584556/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=2944658290790584556' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/2944658290790584556'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/2944658290790584556'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2010/07/brief-about-otaku_28.html' title='Brief about Otaku'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-5167676256809777215</id><published>2010-03-25T22:04:00.000-07:00</published><updated>2010-10-24T16:14:19.626-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mythoughts'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><title type='text'>Lơ tơ mơ</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Nhiều khi rất muốn viết cho những người tôi từng gặp mặt, từng quen biết, và đã chết. Ban đầu tôi tự hỏi, viết cho họ thì được cái gì? Và để làm cái quái gì? Thế giới trước đây của họ ra làm sao, tôi hoàn toàn không rõ. Ký ức tôi chỉ lưu lại cái "ngoại diện" của họ, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Còn cảm nhận của tôi về những người vĩnh viễn không còn nữa ấy, liệu có phải chăng y chang những con búp bê giấy ngoài hàng Mã? Hàng hàng lớp lớp triết gia chỉ thích cãi nhau về sự tồn tại, về linh hồn, về tri giác... không hiểu chết rồi sang thế giới bên kia các lão ấy có còn cãi nhau như thế nữa không? (Đấy là giả dụ rằng cái chết không đem đến cho các lão ấy tri thức nào hơn cả!!) Có thằng cha dở hơi nào đó nói rằng sinh ra trên đời là tội lỗi, là không nên, ách xì, theo tôi lão ấy dẫu có là vĩ nhân vẫn đáng nhận một đống dép vào mặt (đấy là tôi nói hình tượng thế). Đã không thay đổi được sống chết thì câm mồm đi mà sống (hay nói ngắn gọn là chờ chết đi), còn ngồi đó mà xoét với cả hoét. Ít ra trước khi chết, rất có thể lão ấy chẳng hạnh phúc với cái ý nghĩ "chúa trời chắc sẽ không ban ơn 'được ra đời lần nữa' cho mình". Quay lại với vấn đề viết về những người giờ chỉ còn là nắm đất/bộ xương khô, tôi phát hiện ra là họ đã đi &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;mãi mãi &lt;/span&gt;rồi, vậy thì không phải viết về họ nữa, mà là viết về cái gì đó/hình tượng gì đó giông giống họ. &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Mãi mãi&lt;/span&gt; ở đây tức là, chúng ta chỉ đang cắt dán những con búp bê giấy mà thôi. Nhưng không sao, làm búp bế cũng rất vui, vẽ thêm màu sắc cho chúng cũng rất vui, dẫu có là dựa vào hình tượng nào đó. Tự tạo ra văn hóa của bản thân dựa trên những người khác (những kẻ đã về với thiên cổ cho an toàn), rồi về sau người khác lại cũng làm thế cho chúng ta.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;--------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tái bút: Tôi đang nói nhảm thôi, đừng chấp. Giây phút tưng tửng vì vừa tìm lại được cuốn sách mình mượn từ một người khác, có điều giờ không thể trả được nữa bởi chủ nhân của nó đã chuyển hộ khẩu sang Minh Giới mất tiêu rồi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-5167676256809777215?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/5167676256809777215/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=5167676256809777215' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/5167676256809777215'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/5167676256809777215'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2010/03/lo-to-mo.html' title='Lơ tơ mơ'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-6453415306275452141</id><published>2010-03-19T01:54:00.000-07:00</published><updated>2010-10-24T16:13:58.898-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='funny'/><title type='text'>Welcome tomorrow!</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;"&gt;Thứ Bảy được nghỉ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;"&gt;  Trẻ con ngủ nướng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;"&gt;  Trong giấc mơ màng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;"&gt;   Bỗng thành phù thủy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;"&gt;  Tung tăng thám hiểm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;"&gt;  Đột nhiên chổi gãy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;"&gt;   Ngã bụp xuống chăn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;"&gt;  Tỉnh dậy thấy mèo&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;"&gt;  Nằm đè lên ngực&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;"&gt;Mèo  hư nhớ đấy!!!&lt;br /&gt;===&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;abbr title="2007/02/03 4:34:00 AM"&gt;2007/02/03&lt;/abbr&gt; Published&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-6453415306275452141?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/6453415306275452141/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=6453415306275452141' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/6453415306275452141'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/6453415306275452141'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2010/03/welcome-tomorrow.html' title='Welcome tomorrow!'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-8592550337618634957</id><published>2010-03-19T01:49:00.000-07:00</published><updated>2010-10-24T16:13:35.416-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='funny'/><title type='text'>=Actually=</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;"Một trong những  khuôn mẫu &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;huyền thoại &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;ấn tượng nhất là bức tranh &lt;i&gt;Napoleon ở đèo thánh  Bernard&lt;/i&gt;, năm 1800 của Jacques-Louis David, mô tả Napoleon theo một  phong cách lý tưởng hóa. &lt;i&gt;Ông ta được cho cưỡi trên một con ngựa với tư thế cùng  ấn tượng &lt;/i&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;(trên thực tế, ông ta cưỡi một con lừa)&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;."&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span mce_ style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Trích từ một cuốn nghiên cứu Mỹ Thuật của  Laurie Schneider Adams.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-8592550337618634957?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/8592550337618634957/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=8592550337618634957' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/8592550337618634957'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/8592550337618634957'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2010/03/actually.html' title='=Actually='/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-8216032117756146716</id><published>2010-03-11T21:06:00.000-08:00</published><updated>2010-10-24T16:17:23.898-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='misc'/><title type='text'>BLAME! manga for download (VIETNAMese)</title><content type='html'>&lt;b&gt;Tác giả: &lt;/b&gt;Tsutomu Nihei&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tình trạng: &lt;/b&gt;Hoàn thành&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thể loại: &lt;/b&gt;Sci-fi, bạo lực&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thực hiện:&lt;/b&gt; Kal Kally&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Ngôn ngữ:&lt;/b&gt; Đã được dịch sang tiếng Việt&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;BLAME! là một manga của Tsutomu Nihei, nội dung của nó được giới thiệu ngắn gọn trong câu: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Adventure-seeker Killy in the Cyber Dungeon Quest!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thế giới của BLAME! là một nơi mà Trái đất không còn tồn tại, thay vào đó là một hệ thống máy móc hàng ngàn tầng hay còn gọi là cấu trúc Mega (The Mega Structure). Mỗi tầng là một thế giới khác nhau tràn ngập những dạng sống nhân tạo, những robot và những thể sống bị biến dạng. Con người sống ở một số tầng của cả hệ thống, và ở mỗi tầng, họ đều đã trải qua những biến dị theo một thể nào đó khác biệt.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thế giới điện tử này tự mở rộng dần theo chiều dọc, và những Kẻ bảo hộ (The Safeguards) luôn tìm cách tiêu diệt những con người còn sống sót. Để chấm dứt sự tự mở rộng này chỉ có cách xâm nhập vào Không gian Net (The net sphere) nhưng chỉ những người mang gen Net, loại gen chưa bị biến dạng mới có thể liên kết được với Net.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Câu chuyện mở đầu khi một thanh niên tên là Killy đang trên hành trình tìm kiếm người còn sống chứa loại gen này. Ở chương đầu, cậu bé đi với Killy có mang gen chưa bị biến dạng, nhưng cái chết của cậu bé đó đã buộc Killy phải tiếp tục hành trình của mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nhân vật chính Killy là một người con trai rất ít nói, lạnh lùng và có vẻ chỉ quan tâm đến nhiệm vụ của mình, đây là lý do khiến những chương đầu của truyện rất ít lời và khó hiểu, cho đến khi Cibo, người bạn đồng hành của Killy xuất hiện và nói luôn cả phần của Killy. Killy dường như là con người nhưng có những linh kiện máy móc trong người, luôn mang theo một khẩu súng rất mạnh gọi là "gravitational beam emitter."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;BLAME! là một câu truyện về cuộc chiến đấu để sinh tồn của con người. Mức độ bạo lực của truyện này rất cao, nhưng ở nhiều nơi nó chỉ được đánh giá ở mức R: Restricted chứ chưa lên đến mức chỉ dành cho người trên 17 tuổi vì nó &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;không có&lt;/span&gt; những cảnh gợi cảm hoặc sex.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-family:georgia;"&gt;Kalks&lt;br /&gt;-------------&lt;br /&gt;LINK DOWNLOAD (các chương được chia lẻ trong folder của mediafire)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-family:georgia;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;http://www.mediafire.com/?sharekey=e60a697a0da79a0f00d27174b47c66576938bd80f65777c89d4bfef7ef5beeff&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-family:georgia;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-8216032117756146716?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/8216032117756146716/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=8216032117756146716' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/8216032117756146716'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/8216032117756146716'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2010/03/blame-manga-for-download-vietnamese.html' title='BLAME! manga for download (VIETNAMese)'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-1089144983746818584</id><published>2010-03-01T22:33:00.000-08:00</published><updated>2010-10-24T16:17:36.105-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='misc'/><title type='text'>Wakarete</title><content type='html'>&lt;span style=";font-family:arial;font-size:160%;"&gt;&lt;span style="color:green;"&gt;Chia tay&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Có  mùa phượng vĩ không tên thành hò hẹn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đỏ cái nhìn vương vấn lúc chia  tay&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cô bạn gái ngại ngùng không dám khóc&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nghèn nghẹn lời trong đôi  mắt cay cay.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Có tiếng ve suốt một thời không ai hay&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chỉ lúc  cạnh nhau mới thấy buồn đến thế&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mười hai năm ve kêu như thành lệ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Bước  đi không đành mà ngoảnh lại buồn hơn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thao thức bao ngày qua  tiếng trống trường&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lúc chia tay thèm được giật mình rồi chạy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Giờ  truy bài, phút ra chơi, cả những lần đi học muộn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Bây giờ cũng thành  ký ức chìm sâu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Xưa cứ trách bằng lăng tím đâu đâu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Giờ mới thấy  hoa có màu nỗi nhớ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tím miên man, tím chùng thời gian đang căng nghẹn  thở&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Của mùa thi mỗi lúc mỗi gần.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Có người bạn đến phút cuối  mới thành thân&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Có mái tóc giờ chia tay mới biết mình rất nhớ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Trong  lưu bút có bài thơ chép rồi mà vẫn sợ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hồi hộp đưa - hồi hộp đợi…  chợt thở phào.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chia tay nhé, mùa hạ mà bọn mình đều bỗng lớn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chẳng  nói nhiều mà hiểu biết bao nhiêu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Còn gặp lại những mùa hè không trở  lại.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thế mới thành kỷ niệm thân yêu!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ngọc Anh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;NOTE: Bài thơ tổ trưởng đọc trong đĩa Chấy làm để kỷ niệm lớp 12.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-1089144983746818584?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/1089144983746818584/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=1089144983746818584' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/1089144983746818584'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/1089144983746818584'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2010/03/chia-tay-co-mua-phuong-vi-khong-ten.html' title='Wakarete'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-4136174043997211964</id><published>2009-11-29T11:49:00.000-08:00</published><updated>2010-10-24T16:13:12.447-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='myfictions'/><title type='text'>I am a bug</title><content type='html'>&lt;span class="Apple-style-span" style="  border-collapse: collapse; font-style: italic; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:'times new roman';"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Tôi là một con bọ nhỏ. Tôi nằm chết trong vũng sáp nến đang nóng chảy bởi ngọn bấc rực cháy treo trên đầu. Ánh lửa chói sáng chiếu rọi khắp một vùng rộng xung quanh. Phía trên cao, một đôi mắt khổng lồ không ngừng quan sát tôi. Tôi đã nghĩ đó là Chúa. Nhưng rồi, khi ngọn bấc sắp tàn, sáp nến dần đông đặc lại, bóng tối mỗi lúc một bao trùm, hình ảnh đôi mắt kia cũng mờ nhạt theo bóng tối nhập nhoạng. Bât chợt tôi nghĩ, lỡ đâu chính mình mới là Chúa trường tồn. Tôi hiểu rằng, chính đôi mắt già nua kia mới đang dõi tìm Chúa.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial, sans-serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: collapse; "&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial, sans-serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: collapse; "&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;29/11/2009&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial, sans-serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: collapse; "&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;What the hell?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-4136174043997211964?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/4136174043997211964/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=4136174043997211964' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/4136174043997211964'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/4136174043997211964'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2009/11/i-am-bug.html' title='I am a bug'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-9184717080261919924</id><published>2009-07-14T00:54:00.000-07:00</published><updated>2010-10-24T16:16:39.573-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='misc'/><title type='text'>Higurashi no naku koro ni no POEM</title><content type='html'>&lt;div&gt;【鬼隠し編】【ゲーム】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;どうか嘆かないで。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;世界があなたを許さなくても、私はあなたを許します。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;どうか嘆かないで。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;あなたが世界を許さなくても、私はあなたを許します。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;だから教えてください。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;あなたはどうしたら、私を許してくれますか？&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　　　　　　Frederica Bernkastel&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;【ガンガンパワード2005年春季号付録のポストカード】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;何が罪かわかりますか。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;知恵の実を口にしたからではありません。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;何が罪かわかりますか。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;蛇の甘言に耳を貸したからではありません。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;まだ罪がわかりませんか。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;それこそがあなたの罪なのです。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　　　　Frederica Bernkastel&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;【綿流し編】【ゲーム】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;あなたの乾きを癒せない。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;真実を欲するあなたがそれを認めないから。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;あなたの乾きを癒せない。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;あなたの期待する真実が存在しないから。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;それでもあなたの渇きを癒したい。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;あなたを砂漠に放り出したのはわたしなのだから。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　　　　　　Frederica Bernkastel&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　&lt;/div&gt;&lt;div&gt;【ガンガンWING2005年6月号付録のポストカード】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;この世でもっとも見つけ難いもの。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　　　　　砂漠に落とした針一本？&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　この世でもっとも見つけ難いもの。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　　　　　　　　　　闇夜に落とした鴉の羽？&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-tab-span" style="white-space:pre"&gt;   &lt;/span&gt;この世でもっとも見つけ難いのは。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;自分自身の思い違い。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Frederica Bernkastel&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;【祟殺し編】【ゲーム】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;井の中の蛙は幸せでした。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;井戸の外に何も興味がなかったから。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;井の中の蛙は幸せでした。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;井戸の外で何があっても関係なかったから。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;そしてあなたも幸せでした。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;井戸の外で何があったか知らなかったから。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　　　　　Frederica Bernkastel&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;【Gファンタジー2005年6月号付録のポストカード】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;私が一番不幸だった。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;この迷路に出口がないことを知っていたから。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;次に彼が不幸だった。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;この迷路に出口がないことを知らなかったから。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;その他大勢は不幸ではなかった。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;自分たちが迷路の中にいることすら知らなかったから。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　　　　　　　　　Frederica Bernkastel&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;【暇潰し編】【ゲーム】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;誰が犯人かって？&lt;/div&gt;&lt;div&gt;それを探す物語に決まってるでしょ？&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;誰が犯人かって？&lt;/div&gt;&lt;div&gt;そもそも「何の」犯人かわかってる？&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;誰が犯人なの？&lt;/div&gt;&lt;div&gt;私をこれから殺す犯人は誰？！&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　　　　　　Frederica Bernkastel&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;【ガンガン2006年3月号付録の下敷き】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;私が求めるものは何？&lt;/div&gt;&lt;div&gt;遠い異郷からやって来る騎士かもしれない。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;私が求めるものは何？&lt;/div&gt;&lt;div&gt;永遠の沼から這い出せる岸かもしれない。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;私が求めるものはたったひとつ。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;得るのはキシか、それともシキ（死期）か。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Frederica Bernkastel&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;【目明し編】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;砂漠にビーズを落としたと少女は泣いた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;少女は百年かけて砂漠を探す。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;砂漠でなく海かもしれないと少女は泣いた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;少女は百年かけて海底を探す。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;海でなくて山かもしれないと少女は泣いた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;本当に落としたのか、疑うのにあと何年？&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　　　　　　&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-tab-span" style="white-space:pre"&gt;    &lt;/span&gt;Frederica Bernkastel&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;【罪滅し編】【ゲーム】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;一度目なら、今度こそはと私も思う。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;避けられなかった惨劇に。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;二度目なら、またもかと私は呆れる。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;避けられなかった惨劇に。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;三度目なら、呆れを越えて苦痛となる。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;七度目を数えるとそろそろ喜劇になる。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　Frederica Bernkastel&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;以前製作日記にアップされていた物】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;運命に泣かず、挫けることを知らない。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;そんな彼女は美しかった。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;誰にも媚びず、最後まで1人で戦った。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;そんな彼女は気高かった。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;彼女は眩しくて、ただただ神々しくて。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;私には、そんな彼女が必要だった。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　Frederica Bernkastel&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　&lt;/div&gt;&lt;div&gt;【皆殺し編】【冒頭】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;井戸の外の世界が知りたくて。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;私は井戸の底から這い上がろうとしました。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;井戸の外の世界が知りたくて。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;何度、滑り落ちて全身を打ち付けても上り続けました。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;でも気付きました。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;上れば上るほどに落ちる時の高さと痛みは増すのです。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;外の世界への興味と全身の痛みが同じくらいになった時、&lt;/div&gt;&lt;div&gt;私は初めて蛙の王さまの言葉の意味がわかりました。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　　　　　　Frederica Bernkastel&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;【綿流し終了後】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;どうかこの夜に何があったか教えてください。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;それは例えるなら猫を詰めた箱。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;どうかこの夜に何があったか教えてください。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;箱の中の猫は、生か死かすらもわからない。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;どうかあの夜に何があったか教えてください。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;箱の中の猫は、死んでいたのです。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　　　　　　Frederica Bernkastel&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　&lt;/div&gt;&lt;div&gt;【スタッフロール】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;井戸の外にはどんな世界が？&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　それは、知るために支払う苦労に見合うもの？&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;井戸の外にはどんな世界が？&lt;/div&gt;&lt;div&gt;それは、何度も墜落しても試すほどに魅力的？&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;井戸の外にはどんな世界が？&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　それを知ろうと努力して、落ちる痛みを楽しもう。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;その末に至った世界なら、そこはきっと素敵な世界。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;例えそこが井戸の底であったとしても。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;井戸の外へ出ようとする決意が、新しい世界への鍵。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;出られたって出られなくったって、&lt;/div&gt;&lt;div&gt;きっと新しい世界へ至れる…。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;【祭囃し編】【冒頭・スタッフロールのひとつめ】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;誰だって幸せになる権利がある。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;難しいのはその享受。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;誰だって幸せになる権利がある。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;難しいのはその履行。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;私だって幸せになる権利がある。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;難しいのはその妥協。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　Frederica Bernkastel&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　&lt;/div&gt;&lt;div&gt;【スタッフロールのふたつめ】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;だって、これから&lt;/div&gt;&lt;div&gt;もっともっと幸せになるんだもの。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;これくらいじゃ、妥協なんてしないんだから。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;私たちは、これまでの幸せを全部取り戻すよ。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;私は百年分を。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;あなたは千年分を、ね。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　Frederica Bernkastel&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　&lt;/div&gt;&lt;div&gt;【賽殺し編】【冒頭】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;天よりパンが降ってきた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;ある者はなぜ肉でないかと大いに嘆いた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;天より肉が降ってきた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;ある者はパンが良かったと大いに嘆いた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;天より神様が降りてきた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;全員が喜ぶ物がわかるまで、当分は水を降らせます。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　Frederica Bernkastel&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　　&lt;/div&gt;&lt;div&gt;【元の世界に戻る直前】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;昔々。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;神様が人間の前に姿を現していた頃のお話。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;天よりパンが降ってきた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;ある者はなぜ肉でないかと大いに嘆いた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;天より肉が降ってきた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;ある者はパンが良かったと大いに嘆いた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;天より神様が降りてきた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;全員が喜ぶ物がわかるまで、当分は水を降らせます。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;天より雨が降ってきた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;みんなは服が濡れると大いに嘆いた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;天より炎が降ってきた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;みんなは家が焼けると大いに嘆いた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;天より神様が降りてきた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;全員が喜ぶ物がわかるまで、何も降らせないことにします。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;天より何も降ってこない。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;ある者は神に見捨てられたと大いに嘆いた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;天より色々降ってきた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;ある者は降らせる物を選べと大いに嘆いた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;天より巨岩の雨が降ってきた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;これでようやく嘆きの声はなくなった。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;天より雨が降ってきた。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;通りすがりの旅人は感謝する。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;神よ、予期せぬ天気に感謝します。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;お陰で我が旅路は退屈せずに済むのです。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;神は応えずに見送った。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;それでいい。神とサイコロは無口でいい。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　Frederica Bernkastel&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　&lt;/div&gt;&lt;div&gt;【盥回し編】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;あなたの見たいものは、なんですか？&lt;/div&gt;&lt;div&gt;私がそれを見せてあげましょう。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;あなたの聞きたいことは、なんですか？&lt;/div&gt;&lt;div&gt;私がそれを教えてあげましょう。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;だけど、期待はしないでください。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;目と耳を閉じているあなたにはきっと無駄なことだから。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　　　　　　　　Frederica Bernkastel&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;【私的捜査ファイル（仮）】&lt;/div&gt;&lt;div&gt;誰だって幸せに過ごす権利がある。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;難しいのはその享受。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;誰だって幸せに過ごす権利がある。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;難しいのはその履行。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;私だって幸せに過ごす権利がある。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;難しいのはその妥協。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　　　　　　Frederica Bernkastel&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;　※罪滅し編のもうひとつの詩は以前竜騎士07さんの製作日記にアップされていたもので、製品版では変更されています。&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-9184717080261919924?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/9184717080261919924/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=9184717080261919924' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/9184717080261919924'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/9184717080261919924'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2009/07/higurashi-no-naku-koro-ni-no-poem.html' title='Higurashi no naku koro ni no POEM'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-4629253968237075342</id><published>2009-04-16T10:35:00.000-07:00</published><updated>2010-03-19T10:49:00.027-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='myfictions'/><title type='text'>1st</title><content type='html'>&lt;div  style="text-align: justify;font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;LOGS&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;1.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ngày nọ, có một người đàn bà rất già gõ cửa nhà tôi xin được trú tạm. Sau khi vào nhà, bà ta chỉ ngồi một chỗ, không động đậy hay đòi hỏi gì. Tôi thấy thoải mái với vị khách này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hàng xóm đi qua để ý thấy có một bà già trong nhà tôi. Họ không vui với điều đó và kéo đến phàn nàn: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;“Bà ta đã quá già để bị bắt ngồi co ro trong một góc như thế kia. Bà ấy cần được người khác quan tâm.”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tôi lạnh lùng đáp: “Đó là một khúc gỗ mọt, một khúc gỗ đâu cần được chăm sóc.” Rồi tôi đóng sầm cửa lại.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;2.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tôi khởi hành. Căn nhà quen thuộc không còn an toàn nữa. Tôi đi mãi, cho đến khi nhận ra mình đang bị vướng lại trên một đoạn sông. Một cô gái trắng như sữa mờ như sương xuất hiện trước mặt tôi. Cô nói:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;“Chết ở đây người sẽ bị ăn hết.”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;“Chết trên cạn rồi cũng sẽ bị ăn hết đó thôi.”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;“Ngay bây giờ ngươi đang bị ăn đấy.”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;“Khi ở trên cạn ta cũng luôn bị ăn rồi.”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;“Hãy ở lại đây.”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;“Một khúc gỗ trôi dạt không ở mãi tại một đoạn sông.”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cô gái buồn bã ấy tan thành sương khói. Sau đó tôi trôi tiếp tục đi trong khi vẫn chưa bị ăn hết.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;3.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tôi lạc phải một mê cung. Có vô số ngã rẽ và tất cả chúng đều chìm trong bóng tối. Các ngả tôi thử đi vào đều dẫn đến một bờ vực sâu thăm thẳm. Lang thang một hồi, tôi gặp một cụ già ngồi bên lề đường. Tôi hỏi:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;“Lối nào không dẫn tới vực thẳm?”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cụ già đáp: “Tôi không biết, tôi chỉ là một khúc gỗ.”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tôi mỉm cười rồi châm lửa đốt cái “khúc gỗ” ấy. Ngọn lửa bùng lên sáng rực giữa không gian tăm tối. Tiếng lách tách phát ra từ khúc gỗ đang cháy ngùn ngụt nghe như tiếng ai đó khóc than. Nhờ ánh lửa, rốt cuộc tôi cũng nhìn ra được một ngã rẽ không dẫn tới bờ vực nào hết. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;4.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Những khúc gỗ của Kafka vẫn đang nằm dưới tuyết.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;--------&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-family:arial;"&gt;Chibura Hakkai – tối ngày 13 tháng 4 năm 2009&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-4629253968237075342?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/4629253968237075342/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=4629253968237075342' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/4629253968237075342'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/4629253968237075342'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2009/04/logs-1.html' title='1st'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-9054260569193156896</id><published>2009-02-08T12:46:00.000-08:00</published><updated>2009-04-16T13:00:11.813-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='myfictions'/><title type='text'>Up there</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify; font-family: arial;"&gt;    Nhật ký ngày mùng 2 tháng thứ 42 kể từ khi tôi ra đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Hôm qua cả dân làng đổ ra ruộng để xem những đàn cây cối di cư trái mùa. Cây cối trôi trên trời không phải chuyện lạ. Nhưng trước giờ chúng tôi chưa từng thấy chúng di cư theo một đợt đông như vậy. Kể cả người già nhất làng đã sống đến hơn 1000 tháng tuổi rồi cũng không hề được nghe về chuyện như thế bao giờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Tại sao chúng bỏ chúng tôi mà đi? Tại sao chúng chỉ để lại một khoảng không nhập nhoạng màu lam thẫm mà không phải cái gì khác?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Hôm nay những rừng cá non mới đâm chồi từ dưới đất lên đang thi nhau héo khô như bị nhiễm thứ gì đó rất độc hại. Kể cả loại cá dẻo dai nhất là Cá Sấu và Cá Mập cũng đã bắt đầu có dấu hiệu nhiễm bệnh nứt vảy. Các nông dân kể là chỉ cần cuốc nhẹ xuống nền đất là cá đã bong khỏi mặt đất. Những con cá chết ầm ầm đổ xuống như bị chim sẻ đục rễ. Nhưng chắc chắn nguyên nhân không liên quan gì đến bầy chim  vì hiện giờ đang là tiết trời nóng, và đám chim sẻ hại mùa cá chỉ trồi lên khỏi đất khi đá băng xuất hiện vào tiết lạnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Tại sao cánh đồng cá lại tự dưng héo mòn như vậy? Tại sao không có gì đó mọc lên từ xác chết của chúng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Trong cơn nửa tỉnh nửa mê lúc tảng sáng, tôi chập chờn nhìn ra ngoài cửa sổ và gắng vươn tầm mắt tới khoảng không màu lam sâu thẳm cao vòi vọi. Tôi thấy buồn vô hạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Hôm nay khi cây trên trời đã bay sạch và cá trên đồng cũng chết hết, mọi người trong làng chỉ biết ngồi ôm nhau hò reo đốt lửa chờ cứu tế từ những thành phố lớn. Trong bữa tiệc chào mùa đói kém, tôi sơ ý khiến mắt kính bị vỡ nát.  Thế rồi tôi nhận ra không cần kính mà mắt tôi vẫn nhìn ra được vô tận. Chợt tôi nghĩ rằng, trên các tầng cao của bầu trời lam thẫm vời vợi kia, có lẽ còn có nhiều thế giới khác nữa cũng đang tồn tại song song với thế giới của chúng tôi. Những cư dân của sống trong các thế giới xa xôi đó có lẽ cũng đang phải chật vật với vô vàn khó khăn khác trong thế giới của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Ý nghĩ về những thế giới song song khiến tôi cảm thấy mọi chuyện dường như cũng không tồi tệ lắm. Một ý tưởng lóe lên trong đầu tôi. Ngay lập tức tôi liền viết thư gợi ý với trưởng làng việc khai thác hạt mầm kim cương từ khe nước để làm lương thực cho vụ mùa tháng tới.&lt;br /&gt; ---------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chả hiểu cái quái gì hết mà vẫn viết.&lt;br /&gt;Chibura Hakkai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-9054260569193156896?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/9054260569193156896/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=9054260569193156896' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/9054260569193156896'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/9054260569193156896'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2009/02/up-there.html' title='Up there'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-7691911788280140541</id><published>2008-12-24T01:31:00.000-08:00</published><updated>2011-01-12T02:01:21.551-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='reviews'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Prelude Op. 23 No.5 - Rachmaninoff</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify; font-family: arial;"&gt;Nhà soạn nhạc: Sergei Rachmaninoff&lt;br /&gt;Tên tác phẩm: Prelude Op. 23 No.5&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Prelude cung son thứ là bản prelude số 5 trong 10 bản prelude thuộc Opus số 23 của Rachmaninoff. Tác phẩm được Rachmaninoff hoàn thành năm 1901, hai năm trước khi nhà soạn nhạc viết nốt 9 bản prelude còn lại nhưng vẫn được xếp cùng trong opus số 23. Prelude Op. 23 No.5 có giai điệu vô cùng quyết liệt nhưng đồng thời cũng dạt dào lắng đọng. Đây là tác phẩm tiêu biểu cho tư tưởng dân tộc của Rachmaninoff. Mở đầu prelude là đoạn hành khúc được tạo thành từ những hợp âm mạnh mẽ lặp đi lặp lại với tốc độ cực nhanh, ngay sau đó giai điệu chuyển tông sang ngân nga chậm rãi. Người chơi phải có cổ tay thật khỏe và linh hoạt mới đủ khả năng truyền tải cái hồn của Prelude Op. 23 No.5 dù đây không phải một bản nhạc đòi hỏi kỹ thuật quá cao siêu. Đây là một trong những bản nhạc nằm trong list "ưu ái" của nhiều pianist "sừng sỏ". Hầu hết các nghệ sĩ lớn đều thu âm bản này và mỗi người áp dụng một cách chơi khác nhau. Với mỗi bản thu, người nghe lại dường như được thưởng thức một Prelude Op. 23 No.5 hoàn toàn khác, "linh hoạt" và "lạ" hơn rất nhiều so với nguyên gốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Monday November 24, 2008 - 04:56am (ICT)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-7691911788280140541?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/7691911788280140541/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=7691911788280140541' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/7691911788280140541'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/7691911788280140541'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2008/12/prelude-op-23-no5-rachmaninoff.html' title='Prelude Op. 23 No.5 - Rachmaninoff'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-3219112375765997291</id><published>2008-12-23T01:34:00.000-08:00</published><updated>2009-04-17T01:34:59.337-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='reviews'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Konayuki</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;Tuyết Tan (tả nhạc)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Mùa đông sắp đi qua. Mọi thứ đang bị đóng băng dần trở lại với sự sống. Chim chóc bơi lội dưới nước. Các đàn cá bay lượn trên trời. Cây cối mọc rễ từ trên mây đâm ngược xuống mặt đất. Những giọt sương nhảy múa cùng ánh sao. Gió lan tỏa khắp nơi mang theo mùi hương của cầu vồng. Các vì sao ngái ngủ trước khi biến mất còn kịp nhỏ xuống bao giọt lệ khiến khắp nơi trên mặt đất đều được phủ những giọt bụi sao sáng lấp lánh như đom đóm. Mặt trời béo ú ì ạch đào những tảng mây để được ló rạng. Từ đầu làng các nhà đã mở cửa ra để gió xuân thổi băng tuyết đi xa. Gió ấm tới đâu thì băng tuyết bốc hơi thành những điệu nhạc và mùi hương trầm đến đó. Cầu vồng chạy tới cuối làng đem màu sắc tới tận nơi cho căn nhà cuối cùng. Gió và cầu vồng thổi tan sự lạnh lẽo quanh người đàn ông già ngồi bất động trên bậu cửa vì bị băng giá đông cứng. Mãi rồi người đàn ông già cũng mở được mắt. Khi đó, mùa xuân đã kịp chạy qua và nhường khung cảnh cho mùa hè. Nắng rấm rực rỡ và các đàn cá bay lượn trên cao đang reo hò. Lời hát của chúng tuôn ra vô số những bông hoa rực rỡ nổi lềnh bềnh trên không. Xa xa, các đứa cháu của ông đang chạy về phía cuối làng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;----------------------------------------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Tác phẩm: Bản Fantasy dành cho Piano, dàn đồng ca và dàn nhạc giao hưởng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Tác giả: Beethoven&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Pianist: Sviatoslav Richter&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-3219112375765997291?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/3219112375765997291/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=3219112375765997291' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/3219112375765997291'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/3219112375765997291'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2008/12/konayuki.html' title='Konayuki'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-2541686710334097184</id><published>2008-12-08T00:20:00.000-08:00</published><updated>2009-12-01T00:10:16.129-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mythoughts'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Popular Music</title><content type='html'>&lt;div  style="text-align: justify;font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Đây chỉ là một chút suy nghĩ, không phải là triết lý hay suy nghĩ cao siêu về âm nhạc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;-----------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm rồi đột nhiên nghe tiếng mấy bài nhạc pop vọng từ nhà bên cạnh sang. Đột nhiên nghĩ: hiện giờ ta cho rằng mấy bài thuộc thể loại nhạc đó là nhạc thị trường loãng toẹt, lỡ đâu có khi cách đây hai, ba trăm năm thì nhạc của Bach, Beethoven hay Mozart... cũng có người coi là cái gì đó tương đương như nhạc thị trường ấy thôi. Cái gì cũng cần thời gian kiểm nghiệm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ bao lâu nay hầu hết các dàn nhạc cổ điển đều chỉ biểu diễn đi biểu diễn lại các tác phẩm có từ hơn trăm năm trước. Những classical composer hiện đại không có mấy ai quá nổi bật và xu hướng sáng tác cũng thay đổi nhanh đến chóng mặt. Tinh túy của bao năm phát triển âm nhạc là hình thức sonata hiện giờ có vẻ như không còn chỗ đứng trong dòng nhạc thịnh hành hiện đại. Một hình thức hoàn thiện đến vậy nhưng rốt cuộc cũng dần trở thành viên đá bẩy cho các loại trải nghiệm mới trong âm nhạc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có người nói đó là những dấu hiệu cho thấy nhạc cổ điển đã hết thời. Xét trên thực tế, đúng là một hình thức cũ và không còn đủ chất liệu để phán ảnh thực tại nữa theo thời gian sẽ bị đào thải cho dù có hoàn thiện đến đâu. Nhưng từ trước đến nay nghệ thuật chưa bao giờ ngừng phát triển. Hình thức sáng tác cũ không còn được ưa chuộng nữa nhưng không có nghĩa các chất liệu sáng tác cũ sẽ hoàn toàn bị đạp đổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chắc rằng nhiều người cùng có một cảm nhận chung là âm nhạc càng ngày càng pha tạp, càng ngày càng hổ lốn hơn. Hòa nhiều vào thì hay cũng có nhưng dở lại càng nhiều. Mỗi vị cái gì một tí đôi khi cũng ngon nhưng thường là lẫn hết cả. Thật khó để có thể khái quát âm nhạc hiện giờ đang đi theo chiều hướng nào. Thời đại này ai cũng có thể tạo ra âm nhạc, cũng vì thế mà việc tìm ra được thứ giai điệu thực sự có tính sáng tạo và không dễ bị lãng quên càng trở nên khó khăn hơn. Tuy nhiên chính sự lộn xộn đó có lẽ cũng chứng minh một điều: đó là âm nhạc hiện đại thực ra phần lớn cũng chỉ là chắp vá và cải tiến những giai điệu từ xưa. Giai điệu của những bài nhạc pop mà được phối khí hòa với dàn nhạc lớn có khi cũng thành ra mang đậm chất cổ điển. Không cứ phải sáng tác theo quy chuẩn cổ điển thì mới thành cổ điển.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các giai điệu từ thời Baroque hay Lãng Mạn thực ra vẫn thường xuyên lặp lại trong những sáng tác hiện đại nhưng là dưới những hình thức khác, đôi khi là giản lược đi, có lúc lại đan xen vào nhau. Những ai nghe nhạc cổ điển nhiều chắc cũng nhiều khi nhận ra giai điệu nhạc phim ăn khách nào đó hóa ra chẳng qua là kết quả của phối khí và hòa tấu lại từ những bản nhạc cổ đã được viết cách đây cả trăm năm. Mà chính ra ngay ở thời cổ điển, các nhạc sĩ cũng đã chắp vá các giai điệu của nhau rồi đưa vào những phông nền khác. Brahms, Liszt, Rachmaninoff rồi nhiều composer cổ điển khác cũng đều có những tác phẩm dựa trên theme của Paganini, Mozart cũng viết cả tác phẩm piano solo dựa trên fugue của Bach... Rốt cuộc là từ thời nào đến giờ vẫn âm nhạc nói riêng hay nghệ thuật nói chung cũng đều chỉ là một quá trình nhào nặn, pha trộn, và rồi từ những thứ tưởng chừng như cũ rích đó lại nảy sinh ra những xu hướng mới như Âm Nhạc 12 Âm hay Trường Phái Tối Giản...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ tầm nhìn của ta quá hạn hẹp để thấy được bao quát những xu hướng phát triển của âm nhạc về sau. Kết quả tuột dốc của nền thu âm và biểu diễn nhạc cổ điển không đủ để chứng minh rằng nền âm nhạc được củng cố trong suốt mấy trăm năm qua nhờ những tượng đài như Bach, Mozart, Beethoven, Brahms, Schubert, Grieg, Liszt, Tchaikovsky, Rachmaninoff, Stravinsky, Shoenberg... (and the list goes on) giờ đang rơi xuống vực thẳm. Không biết chừng rồi một lúc nào đó, sự bùng nổ của những dòng nhạc pha trộn hiện thời sẽ tạm dừng và thay vào đó là những hướng đi thực sự mới, có tầm ảnh hưởng sâu rộng hơn chứ không chỉ còn là những thử nghiệm mông lung. Cũng có khi, càng đi xa hơn nữa thì rốt cuộc âm nhạc lại quay vòng về điểm khởi đầu. Sự phát triển bao giờ cũng cần có nền tảng. Các thể loại và trường phái rốt cuộc cũng chỉ là mắt xích trung gian cho những sự phát triển khác và nền âm nhạc cổ điển cũng không phải là ngoại lệ. Nếu nghệ thuật không có một quá trình lâu dài làm bệ đỡ thì chẳng có sự vận động cũng như sáng tạo nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ về sau này hơn cả trăm năm nữa, con cháu chúng ta vẫn sẽ đi nghe hòa nhạc. Có thể đó sẽ không phải là kiểu hòa nhạc classical mô phạm mà hiện thời vẫn còn lưu giữ, nhưng vẫn là classical, chỉ là dưới những hình thức khác mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;----------------&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Viết ngày thứ 2, mùng 8 tháng 12 năm 2008, đã đăng trên blog cũ(nát) và forum nhaccodien.info&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Chibura Hakkai&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-2541686710334097184?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/2541686710334097184/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=2541686710334097184' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/2541686710334097184'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/2541686710334097184'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2008/12/popular-music_08.html' title='Popular Music'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-9017707603046829154</id><published>2008-12-07T12:04:00.000-08:00</published><updated>2009-04-16T12:35:44.762-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='reviews'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><title type='text'>2 books at once</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;" &gt;Viết về sự lớn lên&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Giết con chim nhại và Bắt trẻ đồng xanh là hai cuốn sách rất xuất sắc trong việc khắc họa lại những bức xúc của tuổi trẻ khi từ thế giới cổ tích bước sang một nơi mà cái xấu và cái tốt khó có thể phân định rõ ràng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Dẫu rằng chủ đề chính của Giết con chim nhại và Bắt trẻ đồng xanh không hoàn toàn giống nhau, một cuốn thì viết về quá trình những đứa trẻ bắt đầu học cách chấp nhận sự tồn tại của những cái xấu (Giết con chim nhại), một cuốn thì viết về tâm tư của một cậu thiếu niên từ chối phải lớn lên (Bắt trẻ đồng xanh) nhưng rõ ràng vấn đề lớn mà các nhân vật chính của cả hai cuốn sách đều phải đối mặt là bức tường lở loét của xã hội.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đọc Giết con chim nhại, ta thấy hầu hết những mâu thuẫn xã hội của nước Mỹ những năm đầu thể kỷ 20 đều được tác giả Harper Lee phản ánh qua góc nhìn của Jean Louise Finch, hay còn được gọi là Scout, một cô bé mới chỉ đang học tiểu học. Cộng đồng mà trong đó Scout lớn lên là một cộng đồng phức tạp đầy thành kiến như phân biệt chủng tộc, phân biệt giai cấp, trọng nam khinh nữ… chúng kéo theo vô vàn những tệ nạn và bất công xã hội. Với những đứa trẻ đang ở tuổi định hình tính cách, phải sớm đối mặt với cái xấu quả không phải một điều dễ dàng. Anh trai Jem của Scout đã rơi vào khủng hoảng sau phiên xử kết án Tom Robinson một cách trắng trợn chỉ vì anh ta là người da đen. Nhưng không bị vỡ mộng như anh mình, Scout vẫn giữ được niềm tin vào công bằng và phẩm giá con người trước tất cả những điều sai trái. Qua những biến cố nhỏ xảy ra với hàng xóm, bạn bè ở trường và cả thị trấn, Scout dần lớn khôn và nhận ra mỗi người ai cũng có mặt tốt và xấu. Thói đạo đức giả của xã hội không khiến Scout có nhận xét sai lạc về con người, thậm chí còn giúp em trân trọng những người xung quanh hơn vì em đã nhìn ra được những điều tốt đẹp ở họ, kể cả bà Dubose khó tính hay lớn tiếng miệt thị người khác, kể cả bà bác Alexandra nghiêm khắc suốt ngày gò ép các cháu mình. Biết nhìn từ góc nhìn của người khác là một dấu hiệu đầu tiên của sự trưởng thành ở Scout, là thành quả từ sự dạy bảo của bố Atticus và sự chăm sóc tận tình của bà vú da đen Calpurina. Cách mà Scout đối mặt với những thành kiến và mặt trái của xã hội chính là cách mà em lớn lên, chấp nhận chúng tồn tại và đương đầu với chúng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Trái với Scout, Holden Caulfield, nhân vật chính của Bắt trẻ đồng xanh lại mang một thái độ thù địch với những điều mà cậu cho là “bộ tịch” (đểu giả, không chân thực) của xã hội. Holden lớn lên trong một xã hội Mỹ hiện đại hơn, giàu có hơn nhưng không có nghĩa là ít giả dối hơn xã hội của Scout. Hành trình bỏ học đi bụi của Holden bắt đầu từ khi cậu bị đuổi khỏi trường dự bị bị đại học Pencey – ngôi trường thứ tư đã không chịu nổi thói bê tha của cậu. Cậu sống xa rời thực tế và không chịu tuân thủ những quy định của nhà trường. Holden có một tư duy phê phán sắc bén nhưng lại chỉ biết dùng nó vào việc miệt thị những cái xấu của người khác, những cái cậu cho là “bộ tịch” như việc anh trai cậu “đánh đĩ ngòi bút ở Hollywood”, việc cô bạn gái Sally mê kịch nghệ…Với Holden, từ phim ảnh cho đến kịch nghệ, từ bài diễn thuyết của thầy hiệu trưởng đến đám con gái, từ đám tri thức cho đến cách người ta tôn thờ chúa Jesu… tất cả đều không chân thực. Cậu đơn thuần tin rằng người lớn là những kẻ nông cạn và giả tạo, rằng những đứa trẻ trong sáng chưa bị vấy bẩn như em gái Phoebe của cậu cần phải được bảo vệ. Tựa truyện có tên là “Bắt trẻ đồng xanh” chính là biểu tượng cho sự ngây thơ trong suy nghĩ của Holden. Cậu luôn tưởng tượng tới một cánh đồng lúa mạch xanh rì với đầy những đứa trẻ đang chơi đùa và cậu là người bảo vệ các em khỏi những điều xấu xa của người lớn. Sự thiếu trưởng thành của Holden phản ánh rõ nhất ở cách cậu nhìn thế giới chỉ từ một phía. Chính bản thân cậu cũng chỉ là một đứa trẻ bất mãn với xã hội nhưng thay vì dũng cảm đối mặt với thực tế, Holden lại chui vào cái ốc đảo vô hình của mình và chạy trốn nghĩa vụ của việc phải lớn lên. Cuối truyện, sự xúc động khi thấy đứa em gái Phoebe cười đùa trên vòng quay đu ngựa đã giúp Holden giải tỏa phần nào tâm trạng dồn nén đầy bức xúc của cậu. Cái hay của Bắt trẻ đồng xanh là tác giả Salinger không miêu tả tỉ mỉ những cảm xúc của nhân vật hay các sự việc diễn ra chi tiết ra sao, tất cả hầu như chỉ là những suy nghĩ miên man đan xen những tình tiết lặt nhặt, thế nhưng người đọc lại có thể cảm nhận được những sắc thái cảm xúc của Holden rất rõ ràng và chân thực.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cũng như Giết con chim nhại, Bắt trẻ đồng xanh được kể từ góc nhìn thứ nhất. Người xem phải tiếp cận thế giới trong truyện thông qua dòng suy nghĩ của nhân vật chính. Tuy nhiên không như Harper Lee, ngôn từ mà J. D. Salinger áp dụng trong tác phẩm của mình là một thứ văn nói bồi và khá “đường phố”. Nếu như Harper Lee tài tình ở việc mô tả sự đặc trưng của từng nhân vật một cách rất khách quan qua giọng kể của cô bé Scout thì Salinger lại độc đáo ở chỗ khiến người đọc phải nhọc nhằn trong việc đánh giá các nhân vật qua cách nhìn méo mó của cậu thiếu niên lập dị và vô kỷ luật Holden. Độc giả mọi lứa tuổi có thể thấy Giết con chim nhại là một tác phẩm khá dễ tiếp cận trong khi những ai đã quen với những câu văn đẹp và “sạch sẽ” thông thường rất khó để có thể thích ngay được cách viết trong Bắt trẻ đồng xanh.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tuy vẫn bị kiểm duyệt nhiều nhất nhưng Bắt trẻ đồng xanh lại là tác phẩm được giảng dạy nhiều thứ hai trong các trường học công ở Mỹ sau cuốn Giết con chim nhại. Tuy nhiên dù so sánh thế nào đi nữa cũng là một sự khập khiễng. Điều đáng để độc giả tìm đến với cả hai cuốn sách là vì chúng đều viết về sự lớn lên, về thời kì mà những đứa trẻ bắt đầu phải tự chọn cách trưởng thành của riêng mình: hoặc đối mặt với những điều khắc nghiệt và hiển nhiên của cuộc sống như Scout trong Giết con chim nhại hay là chối bỏ chúng trong bất mãn như Holden của Bắt trẻ đồng xanh.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;-------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt;Báo không đăng (vì viết lởm quá dù đã rất cố gắng) thì mình tự đăng, lo gì. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-9017707603046829154?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/9017707603046829154/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=9017707603046829154' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/9017707603046829154'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/9017707603046829154'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2008/12/2-books-at-once.html' title='2 books at once'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-3716283588955701830</id><published>2008-12-05T19:09:00.000-08:00</published><updated>2009-04-16T12:16:37.911-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='myfictions'/><title type='text'>Since When...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify; font-family: arial;"&gt;Từ lâu rồi vết lở loét trong đầu hắn ngày càng lan rộng ra khoét sâu hơn vào tâm trí hắn. Từ bao lâu rồi sự bệnh hoạn của hắn bắt đầu được vẫy vùng như cá gặp nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghĩ đến đó hắn lại cười khẩy, sau đó là cười như nắc nẻ, đương nhiên là một mình trong phòng hắn. Từ một thằng bé bình thường ngoan ngoãn trở thành một kẻ dẫu bình thường về bề ngoài nhưng trơ trụi ở bên trong. Một hạt nhân nguy hiểm của xã hội. Một tên vô luân phi đạo đức sẵn sàng đóng vai kẻ bị áp bức ngu thộn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hắn tính kỹ hết rồi, hắn sẽ không chọn cách trả thù vì bị bạc đãi bằng cách ngu xuẩn nhất là đêm đến lợi dụng sự bất cẩn của lão chủ rồi ra tay. Hắn sẽ không thể hả hê hết sức chỉ vì nhìn được óc của lão chủ và vợ lão nát bấy dưới búa tạ. Hắn hưởng thụ sự sung sướng trong tâm hồn theo một cách khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hắn tính doanh thu và ngấm ngầm làm nhẹ đi những giấy tờ chứng minh lão chủ đang thua lỗ. Hắn cười thầm trong bụng khi lão chủ kí kết một hợp đồng làm ăn không có tương lai nhưng do quá thiếu tinh tế nên đã không thể lường trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hắn hả hê, và kiên nhẫn chờ đợi tới ngày lão chủ trở nên túng quẫn hơn, quằn quại hơn, đau đớn hơn vì áp lực thua lỗ. Hắn mong mỏi cái ngày lão chủ vò đầu bứt tai, cáu kỉnh gắt gỏng với tất cả mọi người vì chuyện làm ăn. Hắn sướng rơn lên khi tưởng tượng cảnh anh em họ hàng nhà lão chủ gào thét chửi bởi đánh giết lẫn nhau để tranh nốt số tài sản còn lại trước khi mất hết. Thậm chí hắn còn giả định sẵn các trường hợp và cách phản ứng thái quá của từng con nợ. Trước đây đã từng có tiền lệ gần như thế rồi và hắn dám chắc bọn họ không còn cách phẩn ứng nào khác được. Vì từ hồi nào đến giờ hắn hầu như dành toàn bộ tiềm năng trong não mình để quan sát và suy đoán hành vi của từng người đến cửa tiệm đồ cổ này. Đáng tiếc hắn chưa từng thấy kẻ nào khiến hắn phải bất ngờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hắn nhìn thấy hết rồi, và hắn sung sướng vì điều đó. Hắn không cảm thấy hối lỗi gì với ông già bà già có học và có đạo nhà hắn. Họ chết rồi. Và dẫu họ còn sống đi nữa thì cũng không còn thẩm quyền gào thét với hắn phải xin Chúa tha thứ vì đã đày đọa hắn trong sự trơ trọi cảm xúc. Chúa làm quái gì có quyền với sự bệnh hoạn của hắn. Trước đây hắn mơ tưởng được bán linh hồn cho quỷ satan, nhưng sau một thời gian khò khè trước loài người đần độn, hắn nhận ra chính hắn đang dần biến thành quỷ satan. Hắn không hề ăn năn một chút nào gọi là có.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự biến thái tâm hồn này bắt đầu từ khi nào hắn không thể nhớ rõ. Những có lẽ là từ thời điểm mà đêm đêm những giấc mơ đen mịt mùng hơn cả màn đêm của sự không tồn tại vẫn luôn quay trở lại với hắn.&lt;br /&gt;-------------------------&lt;br /&gt;Just a fiction.&lt;br /&gt;Từng đăng trên blog cũ (nát)&lt;br /&gt;Chibura Hakkai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-3716283588955701830?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/3716283588955701830/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=3716283588955701830' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/3716283588955701830'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/3716283588955701830'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2008/12/since-when.html' title='Since When...'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-6195980831723458621</id><published>2008-10-31T01:39:00.000-07:00</published><updated>2009-04-17T01:40:37.131-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='funny'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='english'/><title type='text'>The minus signs</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center; font-weight: bold;"&gt;Independence – Freedom – Happiness&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Come to think of it, aren't the two "–" look like the minus signs. Let's see, what is the result of this subtraction? &lt;br /&gt;Independence – Freedom – Happiness = ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NOTE: Well, not my idea, though. A professor noticed this new meaning of that sign. And this is just for fun. It has nothing to do with my political standpoint.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-6195980831723458621?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/6195980831723458621/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=6195980831723458621' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/6195980831723458621'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/6195980831723458621'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2008/10/minus-signs.html' title='The minus signs'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-4835529627804365654</id><published>2008-10-04T11:43:00.000-07:00</published><updated>2009-04-16T12:17:42.593-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mythoughts'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Death and the maiden</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thần chết và trinh nữ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thỉnh thoảng nghĩ xem có nên viết về những cái chết. Thật là một chủ đề nhạy cảm. Thế là lan man nghĩ đến vài cái chết từng được tận mắt chứng kiến.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Trước khi chết con mèo vằn đau đớn quằn quại, gào thét rên rỉ. Nó nôn ra đủ thử. Ép uống nước nó càng chết mau hơn. Tới gần sáng thì nó chỉ là một đám lông lạnh teo cứng đờ. Có lần vào nhà xác nhìn thấy xác của những người xa lạ (mà dẫu là người quen biết thì cũng vậy cả): Một cái xác thì trắng bệch và co rúm. Cái xác nằm bên cạnh lạì trông xám ngoét và trương lên như thể bánh phồng tôm sau khi rán. Có xác thì quắt queo như thể bị rút hết nước trước lúc chết... Có người nói "Cái vật chất này là những gì còn lại của người trước khi về với đất. Đây là lần cuối còn thấy được họ dẫu không còn là người nữa." &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hơi tâm linh một chút, nói thế phải chăng cứ chết rồi thì không còn là người và đã tắt thở rồi thì chẳng còn là mèo nữa?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Trong cuộc đời non dại này tính tới nay đã chứng kiến bao nhiêu mèo và chó giẫy giụa tới khi chết, có đôi lần thấy người đang chết, cũng thấy những động vật khác chết nhiều đến khó nhớ xuể. Nói chung thì cái chết có một mùi rất đặc trưng. Cũng giống như đống rác bao gồm đủ thứ tạp nham nhưng đều toát ra cùng một mùi rác. Cái chết cũng vậy, mùi của nó dễ nhận thấy đến mức bây giờ chỉ thoáng ngửi thôi là đủ biết sinh vật nào đang hoặc đã chết. Đọc một cuốn tên Hotel Iris của Yoko Ogawa thấy không thể hiểu sao cái con nhỏ nhân vật chính lại hứng thú được với cái mùi nội tạng thối rữa từ cơ thể người ông bị ung thư của nó. Đơn giản vì mùi đó chẳng hề dễ chịu hay hấp dẫn gì cả, đó là mùi hoại tử. Các bộ phận cơ thể chết dần với tốc độ không phanh và tiết ra những thứ xú uế trước khi toàn bộ máy của nó ngưng hoạt động. Nói thì thế nhưng cả cái quá trình đó âm thầm đến mức rốt cuộc hầu hết người ta chỉ thấy được kết quả mà thôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Khi cái chết ở xung quanh khó nắm bắt vô cùng thì phải mô tả như thế nào mới gần với bản chất của nó hơn cả? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đêm đông năm ngoái nhân dịp trời mới trở rét, đột nhiên nổi hứng tản bộ một mình, tay kè kè máy nghe nhạc bật đi bật lại bản Death and the maiden của Schubert. Lúc đó nghĩ "Thằng cha này điên, hèn gì chết sớm."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Saint Saens, Franz Liszt và nhiều nghệ sĩ khác cũng có những sáng tác lấy cảm hứng từ "Dance of Death". Thực ra cũng chỉ là hình tượng hóa sự sợ hãi và niềm tin tôn giáo về những cái đã chết rồi. Còn Schubert, ngay trong lúc bệnh đến kiệt quệ, ông lại viết một quartet với tựa đề "Thần chết và thiếu nữ." Dưới đây là đoạn lyric tiếng Anh (vốn trích từ một bài thơ tiếng Đức) của bài lied "Death and The Maiden" (đoạn piano kèm theo được dùng làm chủ đề cho chương 2 của quartet cùng tên) của Schubert:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt;The Maiden:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Pass by! Oh, pass by!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Go away, fierce man of bone!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;I am still young, go my dear!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;And do not touch me.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt;Death:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Give me your hand, you beautiful and delicate form!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;I am a friend, and am not come to punish.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Be of good cheer! I am not savage,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;You will sleep softly in my arms!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Không rõ là Schubert so sánh Death và The Maiden hay muốn miêu tả cảnh cả 2 đang chơi đùa với nhau nữa. Cái Death này chẳng nhảy múa, cũng chẳng công bằng đến mức hòa hợp mọi sự kết thúc của các sinh vật như kiểu "Dance of Death". Cứ như thể Death của Schubert bị cuốn vào một thế giới lãng mạn mất rồi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------&lt;br /&gt;Từng đăng trên blog cũ (nát)&lt;br /&gt;Chibura Hakkai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-4835529627804365654?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/4835529627804365654/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=4835529627804365654' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/4835529627804365654'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/4835529627804365654'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2008/10/death-and-maiden.html' title='Death and the maiden'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-8072578554589331757</id><published>2008-09-20T01:44:00.000-07:00</published><updated>2009-04-17T01:46:00.899-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='funny'/><title type='text'>The 21st century</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify; font-family: arial;"&gt;Thế kỷ 21 có lẽ không chỉ là là thế kỷ toàn cầu hóa mà còn là thế kỷ phi giới tính nữa. Chúng ta đang có xu hướng trở về với thời kỳ La Mã cổ - cái thời mà những chuyện như thế vầy là không phải chuyện lạ: những ông có máu mặt đều đi với người tình là những cậu trai trẻ đẹp mã, các nhà hiền triết (là đàn ông) đều "yêu lẫn nhau bằng tinh thần" (điển hình có 2 bác giai cách nhau 40 tuổi vẫn yêu nhau được), cái thời mà nữ thi sĩ làm thơ tỏ tình với các cô gái và trở thành bất hủ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những chuẩn mực về giới tính hàng ngàn năm có thể rồi sẽ được xóa nhòa. Cánh đực có thể sẽ chẳng phải gồng mình cho ra dáng hùng dũng nữa, phe cái cũng chẳng phải tỉa tót cho ra dáng yếu đuối thướt tha nữa. Và có thể chăng xã hội sẽ tiến bộ theo đà phân đôi giới tính kiểu này: đàn ông giàu + trai trẻ và đàn bà giàu + gái trẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phỉ báng gì ai hết.  Chỉ là chút ...viễn tưởng.  &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-8072578554589331757?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/8072578554589331757/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=8072578554589331757' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/8072578554589331757'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/8072578554589331757'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2008/09/21st-century.html' title='The 21st century'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-4632900402205333785</id><published>2007-08-31T11:47:00.000-07:00</published><updated>2010-10-26T04:21:55.096-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='myfictions'/><title type='text'>The statue</title><content type='html'>&lt;div  style="text-align: justify;font-family:arial;"&gt;Bức tượng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người thợ điêu khắc nặn một bức tượng từ lô đất sét quý hiếm mà ông mới vất vả kiếm được. Ban đầu ông định tạo hình một cô gái thật xinh đẹp. Nhưng sau khi nhớ tới khuôn mặt người con gái đã bỏ ông ra đi, người thợ điêu khắc liền phá hủy khuôn mặt bức tượng. Ông trát thêm đất sét và tiếp tục nặn một hình hài khác. Lần này ông muốn tạo hình người mẹ yêu quý của mình. Nhưng khi bức tượng gần hoàn thành chỉ còn khuôn mặt bỏ dở thì người thợ điêu khắc chợt nhận ra ông không nhớ nổi khuôn mặt người mẹ đã mất từ rất lâu. Người thợ điêu khắc trở nên vô cùng bối rối về tác phẩm của mình. Ông đi đi lại lại trong phòng, thức đêm thức hôm đến mức gầy rộc ra mà mãi chưa có cách nào hoàn thành bức tượng đó. Thế rồi người thợ điêu khắc lại trát thêm đất sét và tạo thành hình một cô tiểu thư yêu kiều ông từng thấy qua một bức ảnh nổi tiếng. Nhưng vừa tạo hình cô gái ông lại vừa bị ám ảnh bởi khuôn mặt người yêu cũ đã bỏ đi, rồi cả hình ảnh người mẹ đã mất cũng lờn vờn mãi trong đầu ông. Người yêu ông trước khi bỏ đi đã không ngớt dè bỉu  khả năng kiếm tiền của ông, còn mẹ ông trước khi mất thì vẫn mãi là một người phụ nữ lam lũ chỉ biết ngày ngày than vãn. Rốt cuộc, bức tượng mà người thợ điêu khắc nung nấu rằng sẽ trở thành một tác phẩm bất hủ sau bao ngày sửa đi sửa lại đã biến thành một bức tượng kì dị. Mái tóc của bức tượng rất dài, khuôn mặt của nó vừa trơn mịn nhưng lại chua ngoa và trằn trọc, phục sức của nó vừa sang trọng nhưng lại cũng nhàu nát. Người thợ điêu khắc rất thất vọng vì bản thân mình. Ông quyết định lấy thêm đất sét để sửa lại hình hài bức tượng. Nhưng trước khi ông kịp làm điều đó, tác phẩm dang dở ấy đột điên cử động. Bức tượng dùng hai cánh tay đất sét khô cứng ghì chặt lấy người thợ điêu khắc và bắt đầu nhào nặn ông trong tiếng gào thét ghê rợn.&lt;br /&gt;------&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Đã từng đăng trên blog cũ (nát)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Chibura Hakkai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-4632900402205333785?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/4632900402205333785/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=4632900402205333785' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/4632900402205333785'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/4632900402205333785'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2007/08/statue.html' title='The statue'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-2615152614268359601</id><published>2007-07-04T12:30:00.000-07:00</published><updated>2009-04-16T12:34:04.298-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='myfictions'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='english'/><title type='text'>Stone city</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;    Last night, I dreamed…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  I dreamed of a &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;stone city&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Not only houses and buildings were built of stones but roads, hedges, even furniture, decorations, flowers......also. Everything was carved of stone in the most precise details. The inhabitants walked in long and gray hooded coat, most of them ignoring me. On the great wall around the city, there were many stone antiques but the most remarkable things were hundreds of dried corpses stuck in coffins hung on its surface. The deformed faces of those zombies showed that they might have died in agony. The scene was so freakish and somehow looked like an exhibition about ancient monuments.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  I was so amazed at what I saw. I did not understand why I ended up in such a bizarre situation. The gray sky screamed at me and the cold wind taps at my face. I felt anxious when other people noticed me as I looked so out of place. Then an unknown woman whom I could not see her face clearly came and helped me to disguise as an inhabitant of the stone city. The woman told me she had a feeling that some unwanted thing might happen soon. Suddenly a group of men in armors appeared and tried to catch us. We ran as fast as we could until the woman said she was at her limit. She hid me in a coffin right before the men caught up. While being dragged away, she cried out loudly for me:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  "They are our enemy. They have captured all of our friends and you are the last. They are malicious so don’t let them caught you!".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Shivering with fear under the black blanket in the coffin, I wondered why the unknown woman did so much to help me and why the men in armors chased us. The need to find out the truth no matter what urged me to follow them. I came to a large square where many black-soldiers were patrolling. In the middle, other prisoners were confined in a huge-stone-cage, all bloody and beaten. Then I noticed that most prisoners had long and yellow hair except the woman who helped me. Her hair was short and white. Afraid that I would be noticed, I hid behind a fire tower made of a huge rock. From that distance, I could see black-soldiers brought the white-hair-woman to the scaffold and tortured her.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  The screams of tortured prisoners echoed nonstop, making me terrified. When the black-soldiers beheaded some of the prisoners, I was so scared that I ran away without looking back. I only stopped to catch my breath after knowing there was no one after me. Then I found myself on a stone bridge crossing over a green river. After resting for a while, I looked down the bridge and found on the nearby riverbank a couple of vendor who invited me to their meal with gestures. Unfortunately, coming down was impossible as I found a labyrinth lying at the end of the bridge. I could not find its entrance and exit so I gave up. Not knowing what to do next, I stood alone on the stone bridge, exhausted and depressed.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  I was still there when the sun slowly set down. Everything around became darker and darker. When the sunlight had reduced to a weak beam hovering on the horizon, the huge stone water mill blocking my sight from the left riverbank started moving magically. The irritating noise of water falling down from the water mill somehow sounded like the laugh of a monster.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  And thus the dream ended when the last reddish beam of twilight dissolved into the air.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------&lt;br /&gt;Chibura Hakkai&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-2615152614268359601?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/2615152614268359601/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=2615152614268359601' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/2615152614268359601'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/2615152614268359601'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2007/07/stone-city.html' title='Stone city'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8117713304227709554.post-5422989335175373105</id><published>2007-01-28T11:31:00.000-08:00</published><updated>2009-04-16T20:02:15.577-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='funny'/><title type='text'>FUNNY corner (to be continued)</title><content type='html'>&lt;div  style="text-align: center;font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:130%;" &gt;Luật vua thua thằng gàn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc đời thật đẹp và có nhiều thứ Để Làm chứ KHÔNG phải là phải làm (đấy, dám đem cái câu của ông cố chủ tịch Hyundai ra mà miệt thị)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù có đang giả làm con GÀ cũng phải đóng vai con GÀ sao cho đạt nhất theo ý mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế hệ trẻ là những người sẽ điều hành thế giới này trong tương lai nên nếu chúng tôi nói nó là NHƯ THẾ thì có nghĩa là nó là THẾ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8117713304227709554-5422989335175373105?l=chiburahakkai.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/feeds/5422989335175373105/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=8117713304227709554&amp;postID=5422989335175373105' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/5422989335175373105'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8117713304227709554/posts/default/5422989335175373105'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chiburahakkai.blogspot.com/2009/04/my-quotes-to-be-continued.html' title='FUNNY corner (to be continued)'/><author><name>Hakkai</name><uri>http://www.blogger.com/profile/08456088627149081106</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_TGZMHKd9_X0/SU6-QW4Ha6I/AAAAAAAAAAM/uOForDe8fmc/S220/Chay+loan+xa.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
